Thứ Năm, ngày 21 tháng 7 năm 2016

PHƯỢNG HỒNG NGÀY XƯA
























Bài Thơ


PHƯỢNG HỒNG NGÀY XƯA
Phượng rơi đỏ thắm khắp sân trường
Còn nơi đây bao nỗi vấn vương
Dẫu đã bao năm dài xa vắng
Mái tóc hai màu vẫn luyến thương!


Trong gió hắt hiu phượng vẫn rơi
Cho lòng xao xuyến, nhớ khôn nguôi
Thời hoa mộng đó giờ xa lắc
Bâng khuâng cánh phượng úa ngậm ngùi...



Hoa nắng rộn ràng muôn ý thơ
Trường xưa, hàng ghế đá bơ vơ
Đâu tà áo trắng bay theo gió
Hồn tái tê, kỷ niệm hững hờ!



Lạc rồi dấu vết bước tình xưa
Thời gian như lớp bụi hoen mờ
Tìm đâu tóc xoả bờ vai nhỏ
Nhặt cánh phượng hồng dệt ước mơ


Phạm Thị Minh Hưng


1 nhận xét:

Sương Lam nói...

Bài thơ này khiến SL nhớ lại thời hoa mộng cũ dưới mái trường Gia Long. Ảnh đẹp quá, MH ơi!
Sương Lam