Thứ Năm, ngày 21 tháng 7 năm 2016

BÀI THƠ BIỂN NHỚ
















Bài Thơ
    BIỂN NHỚ

Tôi vẫn chơi vơi trong cõi buồn
Đi tìm nắng ấm buổi hoàng hôn
Tháng bảy mưa rơi đầy ngõ vắng
Như giọt sầu ray rứt tâm hồn

Sài Gòn bỗng dưng mưa triền miên

Mưa nhạt nhòa bồng bềnh kỷ niệm
Tình bơ vơ trống vắng chênh vênh
Thương nhớ biển, sầu lắng nỗi niềm

Ta với biển giờ đây đôi ngả

Sóng âm thầm sóng đổ về đâu
Làm sao có những ngày êm ả
Ta-Biển vui đùa ấm áp đậm sâu

Giọt mưa buồn bâng khuâng tả tơi

Biển lạnh lùng bao nỗi ngậm ngùi
Còn thoi thóp chút hơi tàn úa
Biển võ vàng - Thuyền lặng nhớ trùng khơi!...

Phạm Thị Minh-Hưng.



1 nhận xét:

minhhung phạm nói...

Thơ cảm tác:

Đôi Bờ Thương Nhớ

Ngày ấy em đi sóng biển trào
Bãi bờ con sóng lạc xa nhau
Những dấu chân xưa mòn bước nhớ
Dã tràng xe cát biết về đâu

Ngày ấy em đi nắng nhạt màu
Vầng trăng treo lệch nửa đêm thâu
Cánh buồm viễn xứ mờ xa tít
Lạc lõng cồn xa cánh hải âu

Ngày ấy em đi gió tả tơi
Quán vắng chiều thương vẳng tiếng cười
Mùa thu con gái xa biền biệt
Xơ xác bên đường chiếc lá rơi

Ghế đá công viên lạnh góc hè
Nhớ dài mái tóc ngấn dòng me
Nhớ nép vào nhau mưa quấn quít
Tình ta nấn níu chiếc dù che

Đêm buồn đôi mắt phố trầm tư
Xào xạc lòng đêm tiếng lá khô
Thơ tôi gửi nhớ về phương ấy
Hóa gió trùng khơi sóng vỗ bờ
Trầm Vân