Thứ Bảy, ngày 01 tháng 8 năm 2015

CÕI HOANG




CÕI HOANG
Em đi lạc chiều hoang
Chân vướng đầy cỏ dại
Mây thu buồn mênh mang
Hoa cỏ may ngút ngàn

Bàn tay nào ve vuốt
Đôi tà áo em ngoan
Dệt tình đầy hoa mộng
Áo phơ phất tình hồng...

Hoa cỏ may trắng quá
Như tình em trắng trong
Có điều chi lầm lỗi
Gối mộng tràn hư không!
Anh nơi nao? Hoang vu
Hồn em đẫm sương mù
Lối hẹn xưa xa thẳm
Hiu hắt mảnh trăng lu
Cõi hoang bước tả tơi
Mùa thu sầu diệu vợi
Tình ơi, nghìn cách trở
Một mình - Đêm chơi vơi!
Phạm Thị Minh Hưng

Thứ Năm, ngày 30 tháng 7 năm 2015

VẾT THƯƠNG


Hình đẹp, sau mổ 3 ngày
19/6/2015-Thứ 6 tại Bv Triều An-SG
.............và._ Bài Thơ
VẾT THƯƠNG
Mùa thu héo úa thương sầu
Bỗng dưng hiu hắt dãi dầu xót xa
Gió đưa lạc bước đường hoa
Cánh hồng bỗng chốc nhạt nhòa sắc hương

Ai hay trời đất vô thường
Loài gai cỏ nhọn chẳng nương gót hồng
Còn đâu dáng ngọc tình nồng
Một chiều tình lỡ bềnh bồng khói sương
Thương cho đoản khúc tình trường
Cuộc tình vá víu vấn vương tơ trời
Tình ơi! Thuyền đã xa khơi
Đêm trăng huyền ảo tình vời vợi xa
Mênh mông biển sóng la đà
Hoàng hôn một bóng tình ta vạn sầu
Sóng ơi! Sóng đổ về đâu
Hồn em một vết thương sầu, mong manh
Ơi tình, chẳng một màu xanh
Bàng hoàng tiếc nuối một nhành quỳnh hương
Sương tàn se sắt bên đường
Bờ môi khao khát, chiều buông hững hờ...
Phạm Thị Minh-Hưng


Thứ Tư, ngày 22 tháng 7 năm 2015

BÂNG KHUÂNG - THƠ TRANH_DCL

Displaying

BÂNG KHUÂNG

Em đợi chờ ai trông ngóng ai
Thẫn thờ đêm trắng tóc mơ phai
Thu buồn sương lạnh hoàng hôn tím
Nhung nhớ đầy vơi ai có hay?


Em đứng bên song vời vợi sầu
Áng mây lụa trắng bay về đâu
Mình em thăm thẳm hoài thương nhớ
Tình ơi mộng ước tàn phai mau


Bâng khuâng lá úa rụng đầy sân
Theo gió chiều bay chẳng ngại ngần
Xa vắng thật rồi trăng mật ngọt
Anh đi héo úa cả trời xuân...


Hồn em lắng đọng nỗi sầu riêng
Tìm ánh sao khuya gởi nỗi niềm
Nhớ quá bàn tay nồng ấm áp
Bờ môi - Tình thanh khiết dịu êm...

Phạm Thị Minh Hưng


Displaying

Bài thơ này được viết cho người đang tiếc nhớ một thời tuổi trẻ của mình,
   tiếc cho cuộc sống phôi phai theo ngày tháng, như áng mây trắng ngày xưa đã bay xa, không còn trên nền trời trong xanh...
    Những buổi chiều mưa ảm đạm,
 ngày qua buồn như hoàng hôn tím,
    SG đang là Mùa thu đất trời 
          và...Mùa thu cuộc đời...!

Phạm Thị Minh-Hưng. 
   Xin cám ơn Anh DCL thật nhiều đã làm những Thơ Tranh đẹp


ĐIỆU BUỒN MƯA - THƠ TRANH_DCL

ĐIỆU BUỒN MƯA
Biển chiều chợt vội cơn mưa
Mây buồn hiu hắt, nắng chưa nhạt mầu
Gió về sầm sập, mưa mau,
Lạnh lùng, quạnh vắng, ngút sầu, chơi vơi.

Miên man gió, mưa tuôn rơi ,
Mưa rơi, rơi mãi, Tình ơi, xa vời!
Ôi! Thương nhớ, biết sao nguôi,
Mưa rơi, đành đoạn, Tình ơi, bẽ bàng!
Người đi biển rộng thênh thang,
Mưa rơi, chất ngất muôn vàn xót đau.
Tìm đâu, ấm áp chìm sâu,
Tìm đâu, đâu nữa, nhạt mầu dấu yêu!
Tìm đâu, những phút bên nhau,
Tìm đâu ngày tháng mộng đầu, thiết tha!
Mưa nghiêng, bóng ngả, chiều qua,
Mưa rơi, rơi mãi, Tình xa ngút ngàn!
Quạnh hiu, biển vắng mênh mang,
Thông reo vi vút, sóng vang lời buồn,
Hạt mưa rơi ướt tâm hồn,
Sóng hôn bờ cát, mưa tuôn nhạt nhòa.
Người xa, tình cũng vội xa,
Nghìn năm biển vẫn mặn mà, nhớ mong
Cánh buồm xưa mãi duổi rong
Có người ép mảnh tình hồng đáy tim ....
Phạm Thị Minh Hưng

Thơ Tranh_DCL

Displaying

Displaying


Thứ Bảy, ngày 18 tháng 7 năm 2015

GS TRẦN VĂN KHÊ






Giáo sư Trần Văn Khê dự buổi sinh hoạt của Hội Truyền bá Tanka Nhật Bản, tổ chức tại Paris (Pháp). Tham dự hầu hết là người Nhật và người Pháp, duy chỉ mình ông là người Việt. Diễn giả là một cựu Thủy sư Đề đốc người Pháp mở đầu: “Thưa quý vị, tôi là thủy sư đề đốc đã sống ở Việt Nam 20 năm mà không thấy một áng văn nào đáng kể. Nhưng khi sang nước Nhật, chỉ trong vòng một, hai năm mà tôi đã thấy một rừng văn học, trong đó Tanka là một đóa hoa tuyệt đẹp, chỉ cần nói một ngọn núi, một con sông mà tả được bao nhiêu tình cảm với chỉ 31 âm tiết. Chỉ hai điều này thôi, các nước khác không dễ có được...’". Lời nói đó đã chạm đến lòng tự tôn dân tộc của Giáo sư Trần Văn Khê. Đến phần giao lưu, ông bày tỏ:
"Thưa ông Thủy sư Đề đốc, ông nói rằng ông đã ở Việt Nam cả 20 năm mà không thấy áng văn nào đáng kể. Tôi là người Việt, khi nghe câu đó tôi rất ngạc nhiên. Chẳng biết khi ngài ở Việt Nam, ngài chơi với ai mà chẳng biết một áng văn nào của nước Việt? Có lẽ ngài chỉ chơi với những người để ý việc ăn uống, chơi bời, hút xách... Phải chi ngài chơi với giáo sư Emile Gaspardone thì ngài đã biết đến thư mục gồm 1300 sách báo về văn chương Việt Nam mà giáo sư đã in trên Tạp chí Viễn Đông Bác cổ của Pháp. Hay nếu ngài gặp ông Maurice Durand thì đã có dịp đọc qua hàng ngàn câu ca dao Việt Nam mà ông ấy đã cất công sưu tập. Nếu ngài làm bạn với những người ấy, ngài đã biết rằng nước tôi không chỉ có một, mà có đến hàng vạn áng văn kiệt tác.
Ngài nói trong thơ Tanka, chỉ cần một ngọn núi, một con sông mà tả được bao nhiêu tình cảm. Tôi chỉ là nhà nghiên cứu âm nhạc nhưng với kiến thức văn chương học được từ thời trung học cũng đủ để trả lời ngài: Việt Nam có câu ca dao 'đêm qua mận mới hỏi đào/vườn hồng đã có ai vào hay chưa'. Trai gái thường mượn hoa lá để bày tỏ tình cảm. Còn về số âm tiết, tôi nhớ sử Việt chép rằng Mạc Đĩnh Chi thời nhà Trần đi sứ sang nhà Nguyên (Trung Quốc) gặp lúc bà phi của vua Nguyên vừa từ trần. Nhà Nguyên muốn thử tài sứ giả nước Việt nên mời đọc điếu văn. Mở bài điếu văn ra chỉ có 4 chữ 'nhất'. Mạc Đĩnh Chi đã không hốt hoảng mà ứng tác đọc liền:
“Thanh thiên nhất đóa văn
Hồng lô nhất điểm tuyết
Thượng uyển nhất chi hoa
Dao trì nhất phiến nguyệt
Y! Vân tán, tuyết tiêu, hoa tàn, nguyệt khuyết!
(Nghĩa là:
Một đám mây giữa trời xanh
Một bông tuyết trong lò lửa
Một bông hoa giữa vườn thượng uyển
Một vầng trăng trên mặt nước ao
Than ôi! Mây tán, tuyết tan, hoa tàn, trăng khuyết!)
- tất cả chỉ 29 âm chứ không cần đến 31 âm”. Khi giáo sư Khê dịch và giải nghĩa những câu thơ này thì khán giả vỗ tay nhiệt liệt. 
Ông thủy sư đề đốc đỏ mặt: “Tôi chỉ biết ông là một nhà âm nhạc. Nhưng khi nghe ông dẫn giải, tôi biết mình đã sai khi vô tình làm tổn thương giá trị văn chương của Việt Nam, tôi xin thành thật xin lỗi ông và xin lỗi cả dân tộc Việt Nam".


Vô cùng thương tiếc CÂY ĐẠI THỤ của nền Văn hóa Việt Nam. Vô cùng ngưỡng mộ Giáo sư Trần Văn Khê! 


Thứ Sáu, ngày 17 tháng 7 năm 2015

BÂNG KHUÂNG


BÂNG KHUÂNG

Em đợi chờ ai trông ngóng ai
Thẫn thờ đêm trắng tóc mơ phai
Thu buồn sương lạnh hoàng hôn tím
Nhung nhớ đầy vơi ai có hay?

Em đứng bên song vời vợi sầu
Áng mây lụa trắng bay về đâu
Mình em thăm thẳm hoài thương nhớ
Tình ơi mộng ước tàn phai mau

Bâng khuâng lá úa rụng đầy sân
Theo gió chiều bay chẳng ngại ngần
Xa vắng thật rồi trăng mật ngọt
Anh đi héo úa cả trời xuân...

Hồn em lắng đọng nỗi sầu riêng
Tìm ánh sao khuya gởi nỗi niềm
Nhớ quá bàn tay nồng ấm áp
Bờ môi - Tình thanh khiết dịu êm...

Phạm Thị Minh-Hưng.

Bài thơ này được viết cho người đang tiếc nhớ một thời tuổi trẻ của mình,
   tiếc cho cuộc sống phôi phai theo ngày tháng, như áng mây trắng ngày xưa đã bay xa, không còn trên nền trời trong xanh...
    Những buổi chiều mưa ảm đạm,
 ngày qua buồn như hoàng hôn tím,
    SG đang là Mùa thu đất trời 
          và...Mùa thu cuộc đời...!
PTMinh-Hưng. 


Chủ Nhật, ngày 12 tháng 7 năm 2015

ANH ĐI hay EM ĐI


ANH ĐI

Anh đi như chiếc lá thu bay
Vương vấn hồn em giấc mộng dài
Chiều thu lạnh giá, sầu xa vắng
Sương rơi ướt áo, gió heo may

Anh đến rồi đi tình úa phai
Tình em thăm thẳm nhớ nhung hoài
Anh nào biết cõi lòng tê dại
Tình hững hờ, cay đắng, đổi thay!

Anh bỏ đi, tình buồn xác xơ
Có biết tình mơ mộng ngóng chờ
Vẫn ngắm mây bay chiều lộng gió
Thương sao, tình lỡ chẳng như mơ...

Canh khuya viết nốt mấy vần thơ
Ôi! Cuộc tình tan ai có ngờ
Đếm ánh sao rơi hồn tiếc nuối,
Tìm đâu cho thấy bóng tình xưa


Phạm Thị Minh-Hưng.
&
Hay:

EM ĐI
Em đi như chiếc lá thu bay
Vương vấn hồn anh giấc mộng dài
Chiều thu lạnh giá, sầu xa vắng
Sương rơi ướt áo, thoáng heo may
Em đến rồi đi tình úa phai
Hồn anh thăm thẳm nhớ nhung hoài
Em nào biết cõi lòng tê dại
Tình hững hờ, cay đắng, đổi thay!
Em bỏ đi, tình anh xác xơ
Có biết chăng tình mộng ngóng chờ
Vẫn ngắm mây bay chiều lộng gió
Thương sao, tình lỡ chẳng như mơ...
 
Canh khuya viết nốt mấy vần thơ
Ôi! Cuộc tình tan ai có ngờ
Đếm ánh sao rơi hồn tiếc nuối,
Tìm đâu cho thấy bóng tình xưa
Phạm Thị Minh-Hưng.


Thứ Sáu, ngày 10 tháng 7 năm 2015

ÁNH LỬA HỒNG và LỬA HỒNG YÊU THƯƠNG




























ÁNH LỬA HỒNG



60 Năm ánh lửa hồng

Chập chùng thương nhớ nghe lòng rưng rưng

Thầy cô, bè bạn, núi rừng

Xưa một thời đã... đã từng bên nhau


Thời gian đừng vội đi mau

Đừng tàn lửa ấm phai màu cuộc vui

Biết chăng năm tháng ngậm ngùi

Kẻ còn, người mất, kẻ xuôi dặm trường


Tóc phai mềm nỗi luyến thương

Dẫu xanh, dẫu bạc vẫn hương thuở nào

Quên đi đời những lao đao

Vỗ tay ca hát có xao xuyến lòng


Bao nhiêu kỷ niệm tuổi hồng

Về đây ngắm lại đêm nồng lửa khuya

Trăng ơi đừng vội cách chia

Dẫu mai nguyệt khuyết đây kia đôi đường


Hẹn nhau phút cuối vấn vương

Sẽ còn lần nữa để thương nhau hoài



Thơ của trò Kim Hương 67-74
*
Bài cảm tác:

 LỬA HỒNG YÊU THƯƠNG

Em ơi nhìn ánh lửa hồng
Hồn tôi bay bổng, cõi lòng rưng rưng
Gặp nhau đây giữa núi rừng
Ban Mê xa tít...ngập ngừng bên nhau

60 năm vụt qua mau
Cuộc tình xưa, có dãi dầu vẫn vui
Tay trong tay quá ngậm ngùi
Nhìn nhau giọt lệ sụt sùi nhớ thương

Dẫu cho xa cách dặm trường
Bao năm giông gió, vô thường biết sao
Biển đời sóng đổ lao đao
Bốn phương hò hẹn, những nao nức lòng

Hương xưa thoáng chút tình nồng
Bên nhau ánh lửa bập bùng trời khuya
Mong sao tình chẳng chia lìa
Ánh trăng huyền diệu dẫn đưa đôi đường

Tình ta trăm nhớ nghìn thương
Giữ cho nhau nhé, yêu thương thắm nồng...
Tình thơ tươi đẹp tuổi hồng
Ép trong tim ... dẫu mịt mùng cách xa!

Phạm Thị Minh-Hưng.
SG-09/7/2015-22g.