Thứ Hai, ngày 20 tháng 6 năm 2016

THƠ LÀ GÌ?_PH - Comme Toi_Nhạc.


740276_10151345117528724_1282222152_o
Ảnh_nthv



http://phongdiep.net/default.asp?action=article&ID=6841
*
52 định nghĩa thơ cho thế kỷ XXI

(Châu Trân dịch từ Litencyc.com)
Lawrence Ferlinghetti

Thơ một phần là do tài năng thiên phú và một phần do cảm hứng. Thi sĩ Mỹ lão thành Lawrence Ferlinghetti 94 tuổi đã định nghĩa thơ 52 cách khác nhau như sau:
(Châu Trân dịch từ Litencyc.com)
 
Thơ là gì?
Có bao nhiêu bài thơ thì có bấy nhiêu định nghĩa, thậm chí còn nhiều hơn bởi vì các giáo sư và các nhà phê bình thơ còn đông hơn các nhà thơ.
Riêng tôi mạnh dạn đưa ra một vài định nghĩa cũ và mới của riêng mình:


- Thơ, đó là cách đi tới nơi tận cùng của ý thức.
- Thơ, đó là tiếng thét lên khi người ta tỉnh dậy trong một khu rừng tăm tối vào khoảng giữa đường đời.
- Bài thơ là một tấm gương thả bộ theo một đường phố đầy những lạc thú thị giác.
- Thơ, là chiếc lá chói lọi của tưởng tượng. Nó phải rực sáng và làm cho bạn gần như mù quáng.
- Thơ, là ánh sáng mặt trời tràn qua mắt lưới buổi sáng.
- Thơ, đó là những đêm trắng và những đôi môi của dục vọng.
- Thơ được tạo thành bởi những quầng sáng tan dần trong một đại dương âm thanh.
- Thơ, là tiếng lóng của những thiên thần và những con quỷ.
- Thơ, là chiếc tràng kỷ chật ních những ca sĩ mù vừa đặt xuống những chiếc gậy trắng.
- Thơ, là sự rối loạn của các giác quan tạo cảm giác.
- Thơ, là tiếng nói của ngôi thứ tư số ít.
- Thơ, là tất cả những gì được sinh ra với đôi cánh và cất lên tiếng hát.
- Một bài thơ phải vươn tới sự mê ly và khoảng giữa lời nói và tiếng hát.
- Thơ, là một tiếng nói ly khai chống lại sự lãng phí từ ngữ và sự thừa thãi điên rồ của chữ in.
- Thơ, là cái gì tồn tại giữa các dòng chữ.
- Thơ, được tạo nên bởi âm tiết của những giấc mơ.
- Thơ, đó là tiếng gọi ở phương xa, rất xa, trên một bãi biển vào lúc mặt trời lặn.
- Thơ, là ngọn hải đăng quay tròn chiếc loa tăng âm của nó trên biển.
- Thơ, là tấm ảnh của bà mẹ bận xuchiêng Woolworth, đang ngắm nhìn mảnh vườn của mình qua cửa sổ.
- Thơ, là một người ảrập bán rong những tấm ảnh nhiều màu sắc và những lồng chim trên đường phố một đô thành lớn.
- Một bài thơ có thể được làm ra từ những chất liệu thông dụng trong nhà. Nó chỉ đứng vẻn vẹn trên một trang giấy vậy mà có thể choán đầy một thế giới và nằm gọn trong một trái tim.
- Thơ, đó là những suy tưởng trên những chiếc gối sau cuộc tình.
- Nhà thơ là ca sĩ trên đường phố đã cứu những con mèo thoát khỏi rãnh hẹp của tình yêu.
- Thơ, là sự chưng cất của những con vật biết nói, gọi nhau bên trên một vực thẳm.
- Thơ, là sự đối thoại của những pho tượng.
- Thơ, là tiếng động của mùa hè dưới cơn mưa và tiếng la hét của những con người đang cười sau những cánh cửa khép kín, trong một phố hẹp.
- Thơ, là trí thông minh trữ tình vô song tác động đến 57 loại kinh nghiệm khác nhau.
- Thơ, là một ngôi nhà lớn âm vang đủ mọi giọng nói về một cái gì điên rồ và huyền diệu.
- Thơ, là cuộc đột kích khuynh lạc và tiếng nói bị quên lãng của sự vô ý thức tập thể.
- Thơ, là một con chim hoàng yến thật trong một mỏ than, và chúng ta biết vì sao con chim trong lồng lại hót.
- Thơ, là chiếc bóng ngả xuống của những cây đèn - tưởng tượng của chúng ta.
- Thơ, là tiếng nói bên trong tiếng nói của con rùa.
- Thơ, là khuôn mặt được che giấu dưới khuôn mặt của chủng tộc.
- Thơ, được hình thành từ những suy tưởng lúc đêm khuya. Nếu như nó có thể xa rời ảo tưởng, nó sẽ không bị từ bỏ trước rạng đông.
- Thơ, là kết quả của sự bay hơi những tiếng cười như nước chảy của tuổi trẻ.
- Thơ, là cuốn sách soi sáng bên tôi.
- Thơ, là cấu trúc (gestalt) của trí tưởng tượng.
- Thơ, là cuốn sách được tưởng tượng lại trong cảm xúc.
- Từ, là những hóa thạch sống. Nhà thơ có nhiệm vụ hồi phục lại con vật và bảo nó hát.
- Một nhà thơ không giỏi hơn cái tai của mình. Nếu anh không có tai cũng chẳng sao.
- Nhà thơ phải là một kẻ quê mùa ưa phá phách gần kề đô thị, anh ta không ngừng chất vấn thực tế và tái sáng tạo nó.
- Nhà thơ hãy là một con vật hay hát làm kẻ môi giới cho một nhà vua theo thuyết vô chính phủ.
- Nhà thơ pha chế coctail từ những rượu cồn phi thường của trí tưởng tượng và lại luôn ngỡ ngàng khi thấy không ai lảo đảo.
- Nhà thơ không phải là kẻ biết bất bình trước những chiếc lều của cuộc đời.
- Thơ, là tiếng ầm ì của những miệng cống vang vọng lên tận ngọn cầu thang của Dante (nhà văn Italy 1265-1320).
- Nhà thơ phải có tầm nhìn rộng lớn. Mỗi cái nhìn bao quát toàn thế giới và không gì nên thơ hơn cái cụ thể.
- Thơ, không chỉ là người nữ anh hùng, những con ngựa, Rimbaud (nhà thơ Pháp 1854-1891), nó còn là tiếng thì thầm của những con voi và những lời cầu nguyện bất lực của những hành khách đang cài thắt lưng khi máy bay hạ cánh.
- Thơ, là chủ đề đích thực của nền đại văn xuôi.
- Mỗi bài thơ, phải là một sự điên rồ nhất thời và cái không thực tại là hiện thực.
- Thơ, như một bát hoa hồng, một bài thơ không cần được giải thích.
- Một bài thơ tự nó đã là một "chốn bồng đảo của tâm hồn", một "triền núi xa của con tim", một sự lay động của số phận.
- Thơ, phải là một hồi trống ngang ngạnh trước cánh cửa của cái chưa biết.
Châu Trân
Dịch từ Litencyc.com



**

Tôi biết làm sao định nghĩa thơ

Sáng ngầy ngật vì đêm dài ngây ngất
Tâm thức dật dờ mộng mị chơi vơi
Thơ là gì? Là ý tưởng buông lơi
Lời lúc tỉnh, ý lúc say ngọt mật
Ý như rượu tuôn ra lời rất thật
Lời như thơ nguồn cảm hứng bất ngờ 
Chợt tuôn trào một phút thật tình cờ
Quên ghi lại ý thoảng qua rồi mất. 
Thi sĩ là một người điên
THY SỸ TRẺ MÃI VÀ BẤT TỬ!
"THY SỸ KHÔNG AI XA LẠ, ĐÓ LÀ CHÚNG TA !"
*
*Thi sĩ là một người điên"
·         Sa chi Lệ
*Định nghĩa thi sỹ là tự trét lọ lên mặt mình, một cách ngu xuẩn. Bẩn thỉu. Còn phê bình thơ lại càng khốn nạn hơn. Vì thi sỹ ẩn hiện trong đời sống như bóng ma, thần thánh, hay sương chập chờn. mộng mị liêu trai…Một trí thức VN đã có lần nói : -Anh không thể cảm thơ của người ta thì anh hãy im lặng…và chỉ có những người ca tụng thơ. Trong xã hội không có chỗ ngồi của thi sỹ.
*Người ta nhốt thy sĩ vào nhà thương điên phàm trần. Thy sĩ mỉm cười và cám ơn. Con người nông cạn đến thế! Nào biết siêu việt là gì ? Nào thấy ai cỡi được không gian và thời gian? Cứ lầm tưởng chấm than là hai chấm. Nhìn nước ra nước, mây ra mây, mỗi có một ý niệm thuần túy, khờ khệt. Con người làm sao hiểu được hư vô, tuyệt đối, cảm thông cỏ cây? Nghe được tiếng nói của côn trùng? Sai khiến đá sỏi? Hái cả bầu trời sao đang nhấp nháy? Biết bao chàng tuổi trẻ học đòi bắt chước, tập tành làm thy sỹ, nhưng vẫn bị một phản xạ cay độc quật ngả thảm thương.
*Thy sỹ mang một sứ mạng thiêng liêng cao cả, được sự ký thác của Thượng Đế. Trong tuyệt cùng đau đớn thảng thốt kêu: -TRỜI SINH TA RA LÀM THY SỸ! âm vang cuồn cuộn trôi mãi về ngàn sau. Chỉ có chấp nhận mà không phủ nhận. Bất mãn chung thân. Đam mê cháy đỏ. Nổi loạn trong im lặng. Moi óc gan bày bán cho thiên hạ. Bồng bế khinh khi. Vuốt ve nhục nhã.
*TUỔI TRẺ VẪN KHOÁI LÀM THY SỸ. Anh thực sự là thy sỹ ngay trong lúc tượng hình trong lòng mẹ. THY SỸ KHÔNG ĐEO BẰNG CẤP TRƯỚC NGỰC, SAU LƯNG. Không lai căng Tây, Mỹ. Thy sỹ tự chiếm một ngôi vị cao nhất trong lãnh vực nghệ thuật. TRĂM NGÀN BÀI THƠ ĐĂNG BÁO, CHƯA THỂ GỌI LÀ THY SỸ, ĐÚNG NGHĨA. Phải cưu mang một định mệnh bất hạnh nhất. Vật chất và thể xác vứt đi. Còn lại mỗi tâm hồn huyền bí. Thông suốt vũ trụ. Làm gạch nối liền giữa hiện hữu và hư vô. Lẫm liệt uy linh. Sống như chết. Chết giữa sự sống. Đảo lộn thần tiên. Hai là một. Một là năm, xa lạ, khác biệt, kỳ cục, nhờm tởm đối với mọi người. Niềm tin bị đục khoét. Cô đơn phãn nộ. Tuyệt vọng nổ tung : Tôi đi đứng và tôi la hét, gìữa mọi người nhốn nháo đảo điên. Thy sỹ cũng múa may tức giận trước cảnh huống cuộc đời, bởi con người đã hiện nguyên hình là con vật khốn kiếp nhất. Giết nhau dã man. Chỉ có thy sỹ mới biết mà kết tội, trừng trị. Ai nói thy sỹ đầu bạc sớm hơn ai, thì kẻ đó không hiểu gì về thy sỹ. Ý nghĩa ấy thật rộng và không có chút chiều sâu. THY SỸ TRẺ MÃI VÀ BẤT TỬ!*Nhà thơ họ Vũ với linh dược: “Ta chờ em từ ba mươi năm” Người ta không khỏi bật cười trước cái điên được chứng minh như một đinh đề. Bi đát thay! Khi người ta mang danh trí thức
Lúc đối diện hay ngẫu nhiên nhìn thy sỹ cho là lầm lỡ: -Chúng không giống ai . Dân Việt mãi bất hạnh, khốn khổ, đói khát, tang chế, vật lộn giành giựt triền miên, vong bản, trên móc ruột kẻ dưới, nối tiếp nhau hoài hoài là vậy. Ngày đêm có biết bao người cầu khẩn, sớm quét sạch lũ quỉ đỏ, như tụng kinh
*Tự do đeo mặt nạ. Trẻ thơ mếu máo gọi cha, vợ dật- dã trên mộ chồng, mẹ run rẩy không thành tiếng. Xã hội thản nhiên đi qua ,cóc cần biết đến. Chỉ có thy sỹ cặm cụi làm kẻ chứng nhân, thay thế, nói lên những tiếng nói cần thiết, ghi nhận đưa vào lịch sử. Thy sỹ là kẻ bất lực cũng là người nhạy bén trước mọi vấn đề. Lụn bại thần kinh, biến chứng độc tôn trong lâu đài vòi vọi bít bùng. Triết lý bị bầm nát. Ngôn ngữ của thy sỹ là ngôn ngữ của xác chết mà xã hội không nghe được. Mặc dầu nó tầm thường hơn hạt cát. Chỉ gió mây, trăng, nước, mới hiểu nỗi mà thôi. “Ta đã chết” một câu hết sức vô nghĩa của ý nghĩa. Nhưng có ai đã nói được. Từng chữ một biến hóa huyền ảo lung linh có thể đọc trong đó cả trăm ngàn thao thức của nhân loại. Một câu nói có sức mạnh làm triệu triệu tinh tú run sợ: “TA CẮN MẶT TRỜI CHO MẶT TRỜI CHẢY MÁU!” Thy sỹ đứng ở đâu ? Dùng đôi mắt gì thấy? mà dám quả quyết: - Rõ ràng trăng cưỡng hiếp em! Rimbaud cũng đã cắt cổ mặt trời! Tin không các người? Các người bĩu môi à ? Xin nghiêm trọng nói :- Đó là điều có thật. Thật là gì ? Là giả, giả là vay mượn sự sống vậy. THY SỸ LÀ HIỆN THÂN CHO TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU QUÁI ĐẢN. Nguỵ trang trước mọi người để che đậy phần nào tức giận, tìm lối thoát vinh quang.
*Đêm nát bấy trong miệng. Đắng nghét. Tôi thè lưỡi dài thườn thượt quấn chặt cây ăngten trên nóc nhà thờ. Tôi cụt một chân trên thượng tầng khí quyển. Tóc rối bù, hôi hám, nhiều chí rận chõng ngược đầu ngủ khò trên đó. Cơn thèm rượu đến vô cùng khốc liệt. Uạ mửa ồ ồ làm thức cả mọi người. Tiếng chửi đổng tục tằn như chó sủa.     Tôi cười hằn hặt khoái chí. Hàng triệu sâu men kéo biểu tình rầm rộ lên mặt, mũi, chúng đập phá tế bào mẹ, tế bào con, tạo cảnh chết chóc chưa từng có trong da thịt. Tôi nghẹt thở. Trái tim lồng lên, lộn xuống, kêu khình khịt như con trâu bị vặn cổ . Trí óc xám xịt, sôi sùn sụt, sẵn sàng chẻ nát đầu những người chung quanh. Thằn lằn há hốc miệng kinh sợ. Những dán, những rệp cấu xé nhau trên giường. Mọt tụng kinh xám hối râm rang. Nhện giãy giụa thoi thóp, rên rỉ. Bàn ghế bỗng nhiên đi lắc lư hung tợn như ác quỉ. Tôi nghêng ngang chống chõi mãnh liệt bằng cách đấm ình ình lên ngực. Gãy dòn hai bộ xương sườn còm. Ruột gan lòi ra trắng phếu, máu phun vòi đen sì. Tôi chu miệng uống ừng ực no nê: -TÔI MUỐN GIẾT LOÀI NGƯỜI VÀ ĐỐT CẢ VŨ TRỤ! BÔI XÓA SỔ CUỘC ĐỜI. LÊN TRỜI RƯỢT THƯỢNG ĐẾ . Tra khảo cỏ cây, ôm mặt trời múa hát. Đá tung bầy thiên thai và cuối cùng quỳ lạy. Quỳ lạy thằng ăn trộm, con mãi dâm, thằng du đãng…thy sỹ vừa gào thét vừa chạy trốn như con chó điên, đáng thương nhất. Là con vật cô đơn nhất. Luôn lang thang rong chơi trong thế giới của mình. Hãy móc họng cho câm. Đóng đinh lổ tai cho điếc. Đâm thủng mắt  cho mù. Đó! Thy sỹ đã triển lãm con người hôm nay thế đấy. Con người bù nhìn què quặt.
*Đêm khuya, dòi đục nửa mãnh trăng ghẻ lở. Ung nhọt tình yêu. Những con chim tuyệt vọng giật mình té xuống đất chết ngay đơ. Trái đất thối cuống rớt dính tòn teng trên đọt ảo ảnh. Đối tượng ghen tuông thần tượng. Tiền bạc gieo sự tự tử. Đàn bà gieo tai họa. Đàn ông gieo mầm móng chiến tranh và cô độc. Tao chẳng ra gì. Mầy chẳng ra gì và tất cả quay tít như chong chóng phản lực. Thiên đàng, địa ngục biến mất. Còn tôi đứng chơ vơ giữa mịt mù cõi không. Tôi nhai ngấu nghiến dục vọng. Thy sỹ lưng còng, lụm cụm chống gậy trúc, quẫy bầu rượu huỳnh-đào, lủng lẳng ống tiêu, đi chân không như tu sĩ tỳ kheo, mặc xiêm y ngũ sắc.Thy sỹ cỡi mây chu du khắp ba nghìn thế giới ta bà .
*DƯỚI MẮT XÃ HỘI THY SỸ LÀ MỘT THẰNG ĐIÊN, DƯỚI MẮT THẰNG ĐIÊN THY SỸ LÀ THƯỢNG ĐẾ. Các người có nghe chăng? Đó là những lời sấm vô cùng linh nghiệm, phải truyền nhật tụng. Để hãnh diện chúng ta mang tính chất con người đúng nghĩa. THY SỸ KHÔNG AI XA LẠ, ĐÓ LÀ CHÚNG TA !
 
·         SA CHI LỆ
                    TAY NINH - KHIEM HANH 1972

SG - 03/12/2013


Thứ Năm, ngày 16 tháng 6 năm 2016

GIỮ CHÚT HƯƠNG NỒNG - MỘT THUỞ TÌNH QUÊN LỐI



Xin cám ơn Nhạc sĩ Huy Thạch và toàn ban đã thực hiện mọi công đoạn cho ca khúc này để Thơ PTMinh-Hưng được hiện diện cùng quý bạn hữu bốn phương Cám ơn Anh Trần Năng Phụng, Anh ĐVS, Ca sĩ Hiếu Trang và Duy Hân rất nhiều


Thứ Năm, ngày 09 tháng 6 năm 2016

ĐẠI DƯƠNG BIỂN SÓNG

Anh ở trời Tây nhớ trời Đông
Nơi đây băng giá xót xa lòng
Bao năm xa cách lòng hiu hắt
Em có bao giờ nhớ Anh không?

Anh biết tình Anh chỉ nặng lòng
Mà sao nỗi nhớ mãi phiêu bồng
Chiều rơi vạt nắng hồng phai úa
Là lúc tâm hồn Anh long đong

Nhớ quá những ngày xưa có nhau
Ai ngờ tình một sớm phai nhàu
Hè về phượng rụng bay theo gió
Anh thẫn thờ đếm bước - Tình đau...

Ngày ấy làm sao có thể quên
Áo em tha thướt trắng ngoan hiền
Thục nữ yêu kiều nồng môi lụa
Má lúm đồng tiền Em rất duyên...

Ngây thơ hờ hững tháng ngày trôi
Nào có ai biết nỗi-đoạn-đời
Lòng người như lá thu vàng úa
Gió mơ màng thổi tít mù khơi...

Anh cố tìm Em trong giấc mơ
Mà mơ biết sẽ đến bao giờ
Anh như lầu vắng chờ trăng sáng
Đêm trường hư ảo, mộng bơ vơ...

... Đọc lá thư anh, mắt lệ mờ
Anh vẫn còn nhớ đến ngày xưa!
Lòng em bão nổi hay giông tố
Đại dương biển sóng, nhớ vô bờ...

Phạm Thị Minh-Hưng.




































*
Nhạc:
Ta ở trời Tây nhớ trời Đông
Kim Tuấn - Phạm Đình Chương.- Phạm Khánh
https://www.youtube.com/watch?v=nl64ctRlIQI






Thứ Năm, ngày 02 tháng 6 năm 2016

EM XƯA
























EM XƯA

Em tôi tóc xỏa ngang vai
Bay theo gió lộng cho dài nhớ mong
Đôi tà áo lụa trắng trong
Ai về mơ giấc tình hồng mênh mang

Tình ơi tình có muộn màng
Thu về rơi rắc lá vàng sầu khơi
Hồn lênh đênh những chơi vơi
Nhớ thương bóng dáng ai vời vợi xa...

Chiều buồn mưa đổ nhạt nhòa
Mưa giăng ngõ vắng xót xa tình sầu
Tháng năm nào có mưa ngâu
Sao tình đôi ngả mộng đầu vấn vương

Tìm đâu một thoáng môi hôn
Tình ơi tháng nhớ ngày thương hững hờ 
Mình tôi một cõi bơ vơ
Dệt bao mộng ước tình mơ lỡ làng!

Phạm Thị Minh-Hưng.
(Bài thơ viết cho em.)

Thứ Hai, ngày 30 tháng 5 năm 2016

ÔNG OBAMA... ƠI!


































ÔNG OBAMA ƠI!
...
Chiều nay tự dưng tôi rất buồn
Từ khi Ô tạm biệt lên đường
Ô vẫy tay chào tôi rớm lệ
Làm sao còn nữa... những thân thương...!

Ô đến rồi đi một sớm chiều
Thời gian ngần ấy có bao nhiêu
Lời Ô nhắn nhủ còn vang vọng
Chân tình đầm ấm biết bao điều

Nhớ nụ cười tươi dáng cao cao
Sài Gòn rộn rã phút đón chào
Ô đến thoảng qua - Cơn gió mát,
Lay động lòng người, lấp lánh ánh sao!

Ô đến rồi đi nắng hắt hiu
Mình tôi buồn thơ thẩn bên chiều
Rừng vàng biển bạc giờ tan tác
Hồn tôi chới với bước cô liêu...

Nửa vòng trái đất quá xa xôi
Dẫu chỉ là mơ cũng ngậm ngùi
Biết đến bao giờ tôi gặp lại
Bơ vơ, buồn...Giấc ngủ chơi vơi!

Phạm Thị Minh-Hưng
SG-4:45PM-26/5/2016

CON YÊU MẸ BẰNG ÔNG TRỜI


https://mail.google.com/mail/u/0/s/?view=att&th=154fc58124ccc99e&attid=0.1&disp=attd&realattid=f_iosirs7d0&safe=1&zw


Thứ Năm, ngày 26 tháng 5 năm 2016

TT OBAMA ở VN _ YT của NAM AIR




Bài phát biểu quan trọng của TT Obama trong ngày 23/5/2016 (Thứ 2) tại Hà Nội -VN


https://www.youtube.com/watch?v=UoT0_1Xb2bw
Bài phát biểu với những nhà hoạt động dân sự tối T4-24/5/2016 tại SaiGon.

https://m.youtube.com/watch?v=erJDaVTOJAs&itct=CBIQpDAYBSITCLPIj5Cq-cwCFZwVWAodWbQHKTIHcmVsYXRlZEi8s--u9Z-9wlI%3D

Thứ Tư, ngày 25 tháng 5 năm 2016

TT OBAMA tại SaiGon



Thứ ba, 24/5/2016 | 18:54 GMT+7 
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè

Bài phát biểu của Obama trước 2.000 người ở Hà Nội

"Mai này khi người Mỹ, người Việt Nam học cùng nhau, cùng phối hợp sáng tạo, các bạn hãy nhớ khoảnh khắc tôi đứng ở đây trước các bạn, như Nguyễn Du đã nói: Rằng trăm năm cũng từ đây. Của tin gọi một chút này làm ghi”, Tổng thổng Mỹ nói.
VnExpress giới thiệu bài phát biểu của ông.
Xin cảm ơn Chính phủ và nhân dân Việt Nam đã dành cho chúng tôi sự chào đón nồng nhiệt trong chuyến thăm này. Xin cảm ơn các bạn có mặt ở đây ngày hôm nay, những người Việt Nam đến từ khắp đất nước, trong đó có những người trẻ đại diện cho sự năng động, tài năng của người dân Việt Nam.
Trong chuyến thăm này, sự thân thiện của các bạn đã chạm tới trái tim của chúng tôi. Nhiều người vẫy tay chào tôi bên đường, làm tôi cảm thấy được tình hữu nghị giữa các dân tộc.
Hôm qua tôi đến thăm phố cổ Hà Nội và được ăn bún chả rất ngon, uống bia Hà Nội. Đường phố thật đông đúc, tôi chưa bao giờ thấy nhiều xe máy như vậy trong đời. Tôi chưa thử qua đường, nhưng sau này có dịp trở lại Việt Nam, các bạn sẽ chỉ cho tôi cách qua đường như thế nào.
Trân trọng quá khứ huy hoàng của Việt Nam
Tôi không phải Tổng thống Mỹ đầu tiên đến Việt Nam trong những năm gần đây, nhưng tôi là người đầu tiên - cũng như các bạn - trưởng thành sau cuộc chiến tranh Việt Nam.
Khi lực lượng quân sự Mỹ rời Việt Nam, lúc đó tôi 13 tuổi. Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với người Việt Nam là ở Hawaii, nơi có một cộng đồng người Việt tự hào. Nhiều người trẻ Việt Nam, cũng như hai con gái tôi, khi sinh ra chỉ biết đến tình hòa bình và bình thường hóa quan hệ Việt Nam - Mỹ.
Đất nước các bạn có nhiều người trẻ hơn tôi. Khi đến đây tôi ý thức về quá khứ, ý thức về một lịch sử khó khăn, nhưng chúng ta hướng về tương lai. Sự thịnh vượng, an ninh và ổn định là những điều chúng ta hướng tới.
bai-phat-bieu-cua-obama-truoc-2000-nguoi-o-ha-noi
Tổng thống Mỹ Obama nói "Xin chào" bằng tiếng Việt. Ảnh: Giang Huy.
Tôi trân trọng quá khứ lịch sử rất huy hoàng của Việt Nam. Hàng nghìn năm, Việt Nam đã trồng cấy ở những mảnh đất này. Lịch sử được viết lên những chiếc trống đồng Đông Sơn. Hà Nội đã đứng vững trên dòng sông Hồng hơn một nghìn năm. Thế giới đều biết đến lụa và những bức tranh của Việt Nam và Văn Miếu là bằng chứng kiến thức của Việt Nam.
Tuy nhiên cũng có nhiều thế kỷ, vận mệnh của các bạn lại bị quyết định bởi người khác, đất nước thân yêu của các bạn có lúc không trong tay các bạn. Nhưng cũng như những cây tre, tinh thần bất khuất của người Việt Nam như Lý Thường Kiệt đã ghi lại: Sông núi nước Nam vua Nam ở/Rành rành đã định tại sách trời.
Hôm nay chúng ta cũng nhớ tới lịch sử giữa người Việt và người Mỹ mà chúng ta có thể bỏ quên. 200 năm trước, khi một trong những bậc tiền bối của người Mỹ Thomas Jefferson đi tìm lúa gạo và ông đã đến Việt Nam, tìm thấy giống gạo trắng, ngon, năng suất rất cao. Tiếp đó, những con thuyền đã đến Việt Nam buôn bán.
Trong thế chiến II, người Mỹ đã tới hỗ trợ cuộc kháng chiến của Việt Nam. Khi những phi công Mỹ bị bắn hạ, người Việt Nam đã giúp đỡ họ. Vào ngày tuyên bố độc lập của Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trích tuyên ngôn độc lập của Mỹ, nói rằng mọi người sinh ra bình đẳng, tạo hóa cho họ các quyền không thể xâm phạm trong đó có quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc.
Nỗ lực hàn gắn vết thương chiến tranh
Vào một thời điểm khác, lý tưởng chung và lịch sử chống thực dân có thể đã đưa chúng ta xích lại gần nhau, thế nhưng Chiến tranh lạnh và nỗi lo sợ với chủ nghĩa cộng sản đã đẩy chúng ta tới một cuộc chiến. Chúng ta đã nhận thức được sự thật đau đớn rằng: chiến tranh dù cho thế nào đi nữa đều mang lại sự đau đớn và bi kịch cho người dân của chúng ta.
Trong các nghĩa trang liệt sĩ, trên bàn thờ của các gia đình Việt Nam chứa đựng đầy những nỗi đau. Có khoảng 3 triệu người Việt Nam, dân thường và binh sĩ ở cả hai phía, đã mất đi. Trên bức tường tưởng niệm ở đất nước chúng tôi, người ta có thể chạm vào tên của 58.315 binh sĩ vĩnh viễn không trở về. Hôm nay chúng ta cùng với nhau, người Việt và người Mỹ, cùng nhận thức nỗi đau và mất mát mà chiến tranh đem đến.
Chúng ta đã hàn gắn với nhau: tìm kiếm người mất tích, đưa họ về nước, gỡ bỏ những bãi mìn còn chưa nổ. Trẻ con không thể nào bị mất chân bởi những bãi mìn này. Trẻ em khuyết tật và chất độc da cam sẽ được chúng tôi hỗ trợ nhiều hơn. Chúng tôi tự hào vì những công việc chúng ta đã phối hợp với nhau tại Đà Nẵng và chúng tôi sẽ tiếp tục hỗ trợ ở sân bay Biên Hòa.
Xin hãy không quên rằng quá trình hòa giải của hai nước chúng ta được dẫn dắt bởi các cựu chiến binh từng đối đầu. Thượng nghị sĩ John McCain, người từng bị giam giữ nhiều năm trong chiến tranh, đã đến gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp và ông nói rằng “hai nước chúng ta không nên là kẻ thù, nên làm bạn”.
Nhiều người Mỹ, Việt đã nỗ lực hàn gắn những vết thương và cũng đã đem lại những lợi ích cho hai nước, như trung úy Hải quân giờ là ngoại trưởng John Kerry. Xin cảm ơn ngoại trưởng. Chính bởi những người cựu chiến binh đã cho chúng ta thấy con đường đi, bởi những người lính có đủ dũng khí để mưu cầu hòa bình, chúng ta giờ đây trở nên gần gũi nhau hơn bao giờ hết.
bai-phat-bieu-cua-obama-truoc-2000-nguoi-o-ha-noi-1
Ngày hôm nay hai nước đã trở thành bạn bè
Thương mại tự do ngày càng tăng lên, các sinh viên, học giả nghiên cứu với nhau nhiều hơn. Chúng tôi đã đón nhiều sinh viên Việt Nam hơn bất kỳ nước nào khác ở Đông Nam Á. Rất nhiều khách du lịch đã đến thăm Việt Nam, 36 phố phường cổ Hà Nội, các cửa hàng ở Hội An, cố đô Huế. Là những người Việt và người Mỹ, chúng ta cách nào đó có liên quan nhau, như câu hát của Văn Cao “Từ nay người biết quê người. Từ nay người biết thương người”.
Với vai trò là Tổng thống, tôi muốn tiếp tục những sự tiến bộ này của quan hệ hai nước và với quan hệ đối tác toàn diện của chúng ta ngày càng gần gũi hơn, chúng ta đang ngày càng hợp tác.
Mục tiêu của tôi trong chuyến thăm này là chúng ta xây dựng nền tảng ngày càng vững chắc hơn cho quan hệ hai nước trong nhiều thập kỷ tới. Chúng ta đã mất rất nhiều năm để nỗ lực hàn gắn quan hệ. Chúng tôi muốn nói một điều mà chúng tôi không thể tưởng tượng được trước đây: ngày hôm nay, hai nước đã trở thành bạn bè, đối tác của nhau.
Tôi tin tưởng rằng những bài học trong chiến tranh sẽ là những bài học cho cả thế giới. Có những cuộc xung đột tưởng như không thể kết thúc, không giải quyết được thì giờ đây quan hệ của chúng ta đã cho thấy có thể tạo ra sự thay đổi để có tương lai tốt đẹp hơn. Hòa bình bao giờ cũng tốt đẹp hơn chiến tranh. Với sự tiến bộ, những giá trị tốt đẹp của con người cần được thúc đẩy chứ không phải là chiến tranh hay xung đột. Đây là điều mà hai nước đã chỉ ra cho thế giới thấy.
Không quốc gia nào có thể áp đặt lên ý chí người Việt Nam
Quan hệ đối tác giữa Mỹ với Việt Nam dựa trên những điều căn bản: Việt Nam là một nước có chủ quyền độc lập và không có quốc gia nào khác có thể áp đặt lên ý chí của người dân Việt Nam. Độc lập, chủ quyền ấy do người dân Việt Nam quyết định. Mỹ rất quan tâm đến sự thành công của đất nước Việt Nam.
Chúng tôi muốn ưu tiên cho mối quan hệ đối tác toàn diện với Việt Nam. Tôi không còn nhiều thời gian nữa trong nhiệm kỳ của mình, nhưng tôi mong muốn mình có thể đóng góp nhiều hơn cho quan hệ hai nước.
Chúng ta cần hợp tác nhiều hơn để tạo ra và đem lại những cơ hội thịnh vượng thực sự cho người dân hai nước. Tôi hiểu những giá trị mới của nền kinh tế toàn cầu trong thế kỷ 21. Nền kinh tế sẽ phát triển, đặc biệt ở các nước có pháp quyền và có hành lang pháp lý đúng đắn. Nền kinh tế tri thức sẽ đổ vào các quốc gia ưu tiên cho giáo dục.
Do vậy, bên cạnh phát triển kinh tế cần đầu tư vào nguồn lực con người. Đó là những kỹ năng đào tạo và đầu tư vào những con người có tài năng, thay vì khai thác tài nguyên thiên nhiên. Đây là những thế mạnh mà Mỹ có thể hợp tác với Việt Nam.
bai-phat-bieu-cua-obama-truoc-2000-nguoi-o-ha-noi-2
Nhiều sinh viên chăm chú nghe ông Obama phát biểu. Ảnh: Giang Huy.
Sẽ có nhiều tổ chức, doanh nghiệp Mỹ đến Việt Nam
Ngày hôm qua như tôi đã thông báo, đội hòa bình (Peace Corps) sẽ đến Việt Nam. Thế hệ trước của người Mỹ đến đây để chiến đấu, nhưng thế hệ sau của người Mỹ đã đến đây đóng góp cho sự phát triển của Việt Nam và làm sâu sắc hơn tình hữu nghị hai nước.
Các công ty hàng đầu, đại học danh tiếng Mỹ đã đến Việt Nam để hợp tác, đào tạo về khoa học công nghệ, toán học, y tế… vì khi chúng tôi muốn chào đón nhiều công dân, thanh niên Việt Nam sang Mỹ thì chúng tôi cũng muốn thế hệ trẻ Việt Nam được hưởng những giá trị giáo dục tốt hơn.
Do vậy, tôi rất vui mừng thông báo với các bạn, mùa thu năm nay Đại học Fullbright sẽ đi vào hoạt động tại TP HCM. Đại học này phi lợi nhuận, chất lượng cao sẽ cung cấp nhiều học bổng cho sinh viên Việt Nam và đóng góp cho hợp tác giáo dục giữa hai nước. Các sinh viên, học giả, nhà nghiên cứu hai nước sẽ tập trung vào các lĩnh vực như chính sách công, quản trị doanh nghiệp, hợp tác trong các lĩnh vực máy tính, từ thơ của Nguyễn Du, triết học của Phan Chu Trinh tới lĩnh vực toán của GS Ngô Bảo Châu…
Chúng tôi mong muốn sẽ kết nối những doanh nghiệp trẻ Việt - Mỹ. Nếu có thể tiếp cận với công nghệ, kỹ năng mà người Việt cần thì sẽ không có gì là trở ngại với các bạn.
Chúng tôi mong muốn khuyến khích cả phụ nữ Việt Nam, những người có tài năng để đảm bảo về bình đẳng giới ở Việt Nam. Từ thời đại Hai Bà Trưng đến nay, người phụ nữ Việt Nam luôn mạnh mẽ, tự cường và giúp cho đất nước Việt Nam tiến lên phía trước. Khi chúng ta có một gia đình tốt, phụ nữ được đi học và có vị trí xứng đáng ở trường học, chính phủ, trong giới lãnh đạo thì chúng ta sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn. Điều này luôn đúng kể cả ở Mỹ cũng như Việt Nam.
TPP giúp thúc đẩy hợp tác 
Với tư cách là Tổng thống Mỹ, tôi ủng hộ mạnh mẽ TPP, bởi vì điều đó sẽ giúp các bạn dễ dàng trao đổi thương mại với chúng tôi. Điều này sẽ giúp cho Việt Nam không phải phụ thuộc thương mại với quốc gia nào duy nhất.
TPP cũng sẽ giúp thúc đẩy hợp tác vùng, giúp các bạn giải quyết các vấn đề bình đẳng kinh tế, thúc đẩy nhân quyền, giúp cho người lao động có điều kiện lao động an toàn hơn. Có thể người lao động tổ chức nghiệp đoàn, thúc đẩy bảo vệ môi trường. Đây là tương lai, hy vọng mà TPP mang lại cho chúng ta. Tất cả các quốc gia thành viên phải cam kết thực hiện các mục tiêu mà TPP đặt ra.
Tất cả chúng ta phải nỗ lực đảm bảo an ninh chung, hợp tác với nhau trong chương trình đào tạo an ninh chung. Trong chuyến thăm này của tôi hai bên đã nhất trí xây dựng niềm tin, tiếp tục công tác đào tạo, cung cấp thiết bị cho cảnh sát biển, năng lực bảo vệ hàng hải cũng như cứu trợ nhân đạo trong thiên tai.
Hôm qua, tôi đã tuyên bố Mỹ sẽ dỡ bỏ lệnh hoàn toàn cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, đảm bảo Việt Nam có thể có vũ khí cần thiết để đảm bảo an ninh. Chúng tôi mong muốn thể hiện rõ Mỹ bình thường hóa toàn bộ quan hệ với Việt Nam.
13262082-1266592843350767-1352-9198-2249
"Chúng tôi muốn các thế hệ trẻ được hưởng nền giáo dục tốt hơn". Ảnh: Giang Huy.
Nước lớn không được bắt nạt nước nhỏ
Thế kỷ 20 đã dạy cho tất cả chúng ta, không chỉ Việt Nam một trật tự quốc tế và an ninh chung phụ thuộc lẫn nhau. Chúng ta xây dựng thông lệ chung tất cả quốc gia đều là quốc gia có chủ quyền, dù lớn hay nhỏ phải được tôn trọng toàn vẹn lãnh thổ. Các nước lớn không được bắt nạt các nước nhỏ hơn, việc giải quyết các tranh chấp cần tiến hành hòa bình. Các thể chế như ASEAN và cấp cao Đông Á cần được củng cố. Đó là điều mà chúng tôi tin tưởng và ủng hộ.
Các biện pháp hòa bình và liên kết vùng như ASEAN cần được tiếp tục củng cố như niềm tin của tôi, niềm tin của Mỹ. Đây là điều chúng tôi tuyên bố khi đến thăm Lào đầu năm nay.
Ở Biển Đông, chúng tôi không phải là một bên tranh chấp, nhưng chúng tôi khẳng định và đề cao quyền tự do hàng hải và hàng không; tự do thương mại không bị ngăn trở; giải quyết các tranh chấp thông qua pháp lý và luật pháp quốc tế. Nước Mỹ sẽ đưa tàu và máy bay di chuyển ở bất kỳ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép, và ủng hộ quyền của các nước khác hành động như vậy.
Người Việt Nam quyết định tương lai của người Việt
Một trong các điểm trong quan hệ đối tác của chúng ta là giải quyết sự khác biệt về nhân quyền. Tôi nói điều này bởi không có quốc gia nào hoàn hảo. Sau hai thế kỷ lập nước, chúng tôi vẫn đang phải cố gắng đạt được những ý tưởng chúng tôi đã đề ra khi chúng tôi lập quốc, như kinh tế ngày càng gia tăng, định chế tư pháp, hình sự. Tất nhiên chúng tôi vẫn nhận được sự phê bình. Ngày nào chúng tôi cũng nhận được phê bình, tôi và Chính phủ, nhưng những lời chỉ trích, tranh luận cởi mở giúp chúng ta nhìn nhận sự chưa hoàn hảo.
Việc mọi người có quyền đưa ra lời phê phán thì chính là điều giúp xã hội tiến bộ hơn. Mỹ không muốn áp đặt cho Việt Nam, chúng tôi tin rằng giá trị Mỹ mà chúng tôi nói là giá trị tổng quát được nêu trong Hiến pháp Việt Nam như người dân có quyền tự do ngôn luận, lập hội. Đây là những điều đã được nêu trong hiến pháp Việt Nam.
Tôi xin chia sẻ một số điểm theo quan điểm của mình, chúng ta tiếp cận Internet vì thúc đẩy sáng tạo mà nền kinh tế cần có để phát triển, như Facebook. Các công ty lớn đã có ý tưởng đưa ra và chia sẻ.
Người Việt Nam quyết định tương lai của người Việt. Tôi xin chia sẻ một số điểm của bản thân. Trong đất nước tự do, người dân sẽ lựa chọn lãnh đạo tốt nhất cho họ, mọi người có quyền bày tỏ sự nhân ái và chúng ta cần tăng cường hơn nữa tiếp cận hỗ trợ cho người nghèo để đời sống của họ được cải thiện. Các quyền bình đẳng người dân Việt Nam sẽ mang đến nền tảng cho sự thịnh vượng và lợi ích cho tất cả người dân Việt Nam. Suốt 8 năm qua tôi suy nghĩ nhiều về việc cải tiến hệ thống chính quyền Mỹ.
Luôn là đối tác, người bạn của Việt Nam
Về thách thức toàn cầu, Việt Nam cần bảo vệ các nơi như vịnh Hạ Long, Sơn Đoòng vì tương lai con cháu chúng ta. Nước biển tăng sẽ làm ảnh hưởng đến các vùng ven biển và Việt Nam cần thực hiện cam kết chống lại ảnh hưởng của biến đổi khí hậu, chống lại ảnh hưởng vùng ngập mặn như đồng bằng sông Cửu Long - nơi cung cấp thực phẩm lớn cho thế giới.
Chúng ta cũng phải giúp đỡ cho các nước để xây dựng năng lực về nhiều vấn đề như cải thiện y tế. Mỹ vui mừng khi đã giúp đỡ Việt Nam tham gia hơn nữa nhiệm vụ gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc.
Đặc biệt hai nước trước đây tham gia trận chiến, nhưng giờ cùng hợp tác bảo vệ hòa bình. Việt Nam và Mỹ cần nỗ lực hơn nữa trong việc tăng cường đối thoại hai bên. Nhìn vào lịch sử, thách thức mà chúng ta vượt qua, tôi lạc quan vào tương lai của quan hệ hai nước chúng ta. Niềm tin tôi là nhờ nền tảng dựa trên tình hữu nghị. Như Trịnh Công Sơn viết, “nối vòng tay lớn” là mở tấm lòng của mình ra để thấu suốt trái tim mình.
Tương lai nằm trong tay các bạn. Mỹ luôn là đối tác và người bạn của các bạn.
Mai này, khi người Mỹ, người Việt Nam học cùng nhau, cùng phối hợp sáng tạo với nhau, các bạn hãy nhớ khoảnh khắc tôi đứng ở đây trước các bạn, như Nguyễn Du đã nói: "Rằng trăm năm cũng từ đây. Của tin gọi một chút này làm ghi”.


CHIỀU HƯ ẢO

TUYẾT RƠI - NGỌC LAN

Wednesday, December 21, 2011

Chiều Hư Ảo

Anh không đến chiều nay buồn hiu hắt
Hoàng hôn về lạnh giá mắt môi em
Anh đến rồi đi phút chốc nhớ quên
Em đợi mãi hồn ngẩn ngơ tiếc nuối
Biển chiều nay nắng vàng đi rất vội
Mây u sầu vào ngõ tối không tên
Biết bao giờ anh đến được bên em?
...
Rồi...bỗng bừng sáng lên hay Hư Ảo
Anh đã đến rồi...Ảo Mộng Tình Yêu
Chưa gặp lần nào yêu đến bao nhiêu
Lòng trống vắng u buồn anh nào biết
...
Biển chiều nay một mình em mải miết
Đợi chờ người, người mãi... trong mơ
Hàng lau buồn cũng vàng võ bơ vơ
 Con bướm lượn bay xa vời nẻo khác
...Cơn gió lạnh đưa em về hiện thực
Con dốc buồn, rêu phủ, cỏ lưa thưa...!

Phạm Thị Minh-Hưng


XIN THỜI GIAN NGỪNG TRÔI-NGỌC LAN.