Thứ Tư, ngày 29 tháng 10 năm 2014

XIN ĐỪNG NHỎ LỆ



Xin Đừng Nhỏ Lệ_Thơ PTMH




 


XIN ĐỪNG NHỎ LỆ


Đừng nhỏ lệ làm hồn tôi vấn vương,
Xót xa hoài giọt nước mắt sầu thương
Cõi hồng trần bao ngày tháng vô thường
Xin đừng khóc đời tôi đâu đã hết
  
Tôi còn đây tình đời làm sao chết
Vẫn ngậm ngùi se sắt giữa trời đông
Tôi còn đây là ngọn gió mát lòng
Là sương đọng mỗi bình minh thức dậy
  
Là nắng hồng soi rọi mỗi sáng mai
Nắng vui đùa trải thảm dưới chân ai
Tôi vẫn còn đây hỡi người tình mộng
Trong vườn cây xào xạc lá thu bay
  
Tôi là trăng ve vuốt tấm vai gầy
Là hạt mưa chiều, ướt sợi tóc mây 
Là sao sáng. giải Ngân Hà đêm mộng
Là sóng âm vang đùa bãi cát dài
  
Tôi không chết đâu, chỉ như cơn mộng
Xin đừng nhỏ lệ, giọt lệ đau thương
Có yêu tôi đừng chuốc mối sầu vương
Ta mãi bên nhau, ngày tháng mộng thường...



  Xin đừng nhỏ lệ...Tôi đã chết đâu...
Phạm Thị Minh-Hưng
[Thơ cảm tác 2013]
*


Do not stand by my grave and weep
Mary Frye
Do not stand by my grave and weep:
I am not there. I do not sleep…
I am a thousand winds that blow
I am the diamond’s glint on snow
I am the sunlight on ripened grain
I am the gentle autumn’s rain
When you awake in the morning’s hush
I am the swift uplifting rush
Of quiet birds in circle flight
Do not stand by my grave and cry:
I am not there. I did not die.
*
Đây là bài thơ duy nhất của Mary Frye


Xin đừng đứng bên mồ tôi nhỏ lệ

Xin đừng đứng bên mồ tôi thổn thức
Vì tôi không yên ngủ ở nơi đây
Tôi là ngàn gió thổi giữa rừng cây
Là hạt tuyết tựa kim cương lấp lánh.
Tôi là nắng nhuộm vàng bông lúa chín
Là cơn mưa dìu dịu những ngày thu
Khi con thức dậy buổi sáng nhẹ ru
Tôi chính là sự vút lên bỗng chốc
Của đàn chim lặng lẽ lượn thành vòng
Xin đừng đứng bên mồ tôi thổn thức
Tôi không ở đây. Tôi đã chết đâu.
Phan Hạnh phóng tác1
*
Bài thơ Do Not Stand at My Grave and Weep của Mary Elizabeth Frye trở nên rất nổi tiếng và được trích dẫn một cách rộng rãi. Người ta xướng đọc bài thơ tại các buổi lễ tưởng niệm truy điệu cho tử sĩ.

Năm 1966, Wilbur Skeels đã phổ nhạc, dùng nguyên hai câu đầu và nguyên phần cuối của bài thơ và chỉ thay đổi phần giữa. Bản nhạc được cầu chứng bản quyền; bài thơ nguyên thủy thì không.

Năm 2002, ban nhạc Crumble Lane biến bài thơ thành một nhạc khúc tên là Tom Medlin trong đĩa album Operation Overlord.

Năm 2003, nhạc sĩ Lizzie West cũng mô phỏng theo bài thơ Do Not Stand at My Grave and Weep và viết ra nhạc phẩm Prayer. Qua năm sau, giám đốc âm nhạc của ban đồng ca Libera là Robert Prizeman cũng phổ nhạc bài thơ và giữ nguyên tựa Do Not Stand at My Grave and Weep.

Năm 2001, tiểu thuyết gia kiêm nhà soạn nhạc người Nhật Arai Mitsuru đã dịch bài thơ này sang tiếng Nhật và phổ thành ca khúc Sen No Kaze Ni Natte. Khởi đầu Arai chỉ làm ra 30 dĩa đơn để tặng cho bạn bè thân quen. Hai năm sau, bài hát tiếng Nhật này được đăng trên báo Asahi và bắt đầu gây được tiếng vang. Năm 2005, bài hát này được biểu diễn trong buổi hòa nhạc từ thiện kỷ niệm mười năm trận động đất thế kỷ ở Hanshin – Osaka. Qua năm sau nữa, ca sĩ giọng kim Akikawa Masafumi hát bài hát này và gây được sự chú ý đặc biệt trên toàn nước Nhật. Ngày 22/1/2007, bài hát này đứng đầu trong bảng xếp hạng đĩa đơn hay nhất trong lịch sử nhạc cổ điển ở Nhật. Ngay khi giành được vị trí đầu bảng, tuần đầu tiên đã bán được 29,094 đĩa, tuần thứ
hai 89,994 đĩa và tuần tiếp theo 101,532 đĩa.

Akikawa Masafumi cũng đã sang Việt Nam tham dự Đại Nhạc Hội Hữu Nghị Nhật Việt và trình bày nhạc phẩm này vào ngày 24/5/2008 tại Trung tâm hội nghị quốc gia NCC Hà Nội và ngày hôm sau tại Nhà hát Hòa Bình Sài Gòn. Thế là bài thơ Đừng đứng bên mồ tôi nhỏ lệ của Mary Frye trở thành ngàn cơn gió trong bao nhiêu người thuộc giới thưởng ngoạn trẻ Việt Nam.

Năm 2008, nhà soạn nhạc Đại Hàn Kim Hyo Keun cũng dịch bài thơ ấy và phổ thành nhạc khúc Ngàn Gió.

Năm 2011, cặp ca sĩ Harry Manx và Kevin Breit lấy bài thơ làm lời cho một nhạc khúc mang cùng tên xuất hiện trong đĩa nhạc "Strictly Whatever" của họ.

Năm 2012, đạo diễn Carl Davis thực hiện một phim ngắn tựa A Thousand Winds và dùng một phần bài thơ này như lời đối thoại được ngắt thành nhiều đoạn.

Bài thơ được dịch ra hầu như mọi ngôn ngữ trên thế giới gồm cả Việt Nam, Nhật, Đại Hàn, Trung Hoa, Phi Luật Tân, Hòa Lan, Pháp, Đức, Do Thái, Nga, Tây Ban Nha, Na Uy, Thụy Điển…

Phan Hạnh.

VÌ SAO LẶNG LẼ - MOON RIVER & ĐỪNG NHỎ LỆ



Vì Sao Lặng Lẽ
-- Có mt vì sao lng l nhìn
Nguyt Hà đêm vng sáng lung linh
Dòng nước lng l thuyn lướt nh
Trăng vàng lng ly mãi soi mình

Trăng và Sông chìm vào cõi mng
Tình mơ màng, nước mát lênh đênh
Cnh nàđp hơn trăng huyền ảo
Đêm v soi bóng Nguyệt Hà giang... 
PTMinh-Hưng.

MOON RIVER


Moon River, wider than a mile                                      Nguyệt Hà, hơn một dặm dài,
 I'm crossing you in style some day                               Dòng sông bến đợi, một ngày qua sông,
 You dream maker                                       

     Thuyền tình người đón theo dòng,
 You heartbreaker                                                         Để rồi người cũng phụ lòng tình ta! 
 Wherever you're going                                                   Người ơi giữa chốn bôn ba, 
 I'm going your way                                                       Có sang bến lạ, cho ta theo cùng!
 Two drifters off to see the world                                   Thuyền trôi sương gió mịt mùng
 There's such a lot of world to see                                  Bên chàng có thiếp ngại ngùng mà chi.
 We're after the same rainbow's end                                    

       Bốn phương tám huớng cùng đi,
 Waitin' round the bend                                                   Cuối chân trời tím là khi ta dừng,
 My Huckleberry friend                                     

        Bên bờ sông nước chập chùng,
 Moon River and me                                                          Nguyệt Hà, sông hởi, tình chung trọn đời... 

     
Sông Hà Giang
HB-NVH ( 27th Oct 2014)

*

                                                                                           Lời Nhắn Nhủ
                                           
Do not stand at my grave and weep                        Đừng anh nhé, đừng khóc than trước mộ!
I am not there I do not sleep                                  Em không nằm, em không ngủ nơi đây.                             
I am a thousand winds that blow                            Giờ em là ngàn cơn gió đắm say,                       
I am a diamond glint on snow                                Là hòn ngọc sáng rực hồng băng tuyết!                            

I am the sunlight on ripened grain                          Em là nắng chiếu trên đồng lúa chín,                    
I am the gentle autumn rain                                    Là hạt mưa êm ả giữa mùa thu.
When you wake on morning hush                           Khi bình minh anh tỉnh giấc phiêu du,
I am the swift uplifting rush                                     Em sẽ vút theo cánh chim hồ hải...
Of quiet birds in circling flight    
                            

I am the soft starlight at night.                               Rồi những lúc màn đêm về trống trải,
Do not stand at my grave and weep                         Em sẽ là sao lấp lánh trên trời,
I am not there I do not sleep.                                   Nên anh yêu đừng than khóc tả tơi,
                                                                                  Không hiện hữu, nhưng em còn ...mãi mãi!

MARY ELIZABETH FRYE                                               Nguyễn văn Hà  (phỏng dịch)          
 
*


Đừng đứng trước mộ em mà khóc
Em không có đó đâu, chẳng nằm ngủ nơi này
Em là nghìn làn gió bay ngang qua
Là kim cương lóng lánh trên tuyết giá
Là ánh nắng trên cọng lúa chín vàng
Là mưa thu rơi xuống rất nhẹ nhàng…

Khi anh thức, sáng bình minh tĩnh lặng
Em là chim bay lượn ở chung quanh
Nâng đỡ anh một ngày tươi thắm mới
Em là ánh sao đêm lấp lánh ở chân trời…
Bởi thế anh đừng khóc bên huyệt lạnh
Chẳng ngủ quên đâu, em mãi mãi bên anh
nn
Oct 28th, 2014

Thứ Ba, ngày 28 tháng 10 năm 2014

MƯA THÁNG 10 - GIỌT MƯA THU




MƯA THÁNG 10

Em đứng nhìn mưa-mưa miên man
Buốt lạnh tâm can gió ngút ngàn
Thương chiếc lá buồn trên cỏ lạnh
Hoàng hôn chìm khuất, bóng chiều tan...

Thu về rồi nhỉ phai màu lá
Se lòng mây xám phía trời xa
Anh hỡi tình ta giờ đã muộn
Em phương này mắt ướt nhạt nhòa

Mưa mãi tháng 10 buồn hắt hiu
Âm thầm quạnh vắng nỗi cô liêu
Hồn em thổn thức tình nhung nhớ
Hơi thở nghẹn ngào... đâu dấu yêu!

Nhớ mãi một lần em tiễn đưa
Anh về nơi ấy ... đứng trong mưa
Bóng anh xa khuất tình rơi rụng
... Ngập kín hồn em nuối tiếc xưa

Từ đó nỗi buồn dấu trong tim
Tháng 10 xa cách nát tơ duyên
Em giữ trong lòng bao kỷ niệm
... Sóng biển xôn xao giữa lặng im...
Phạm Thị Minh-Hưng.



GIỌT MƯA THU

Tháng Mười hoa cúc nở miên man,
Thu tặng hoàng hôn chút gió ngàn,
Soi nắng úa màu trên cỏ lạnh,
Chập chờn lây lất , đợi chiều tan.

Thu tự bao giờ se sắt da,
Lạnh tràn kẽ lá , tím trời xa.
Muộn màng thức giấc , chiều mau xuống,
Buồn bã trời giăng mây xám nhòa.

Những giọt mưa thầm rơi hắt hiu,
Gieo dòng thương cảm , nỗi cô liêu,
Gợi tim thổn thức , khơi nhung nhớ,
Nhắc nhở niềm riêng trong nhịp đều .

Gió đẩy xạc xào cây lá đưa ,
Ngả nghiêng hòa nhập hướng màn mưa.
Mưa Thu cho lá vàng rơi rụng ,
Ngập kín hoàng hôn , khắp lối xưa …  

Tôi lỡ nhốt vào trong đáy tim,
những mùa Thu cũ , mãi đi tìm !
Đón từng hạt nước rơi nhòa mặt ,
Nghe sóng biển về  trong bóng đêm …
Thu Tâm
10-14
*

Thứ Hai, ngày 27 tháng 10 năm 2014

NHỚ MÃI CUỘC TÌNH XƯA


NHỚ MÃI CUỘC TÌNH XƯA

Cuộc tình trong khoảnh khắc
Sao yêu cả một đời
Nào có ai hay biết
Cõi lòng ai chơi vơi

Ánh trăng kia đơn côi
Nhớ nhung tình hấp hổi
Dù tình xa vời vợi
Nỗi nhớ ngập hồn tôi

Bóng hình từ thuở ấy
Ẩn hiện trong giấc mơ
Đi tìm miền ký ức
Người nơi đâu bây giờ?

Chiều lang thang phố nhỏ
Đâu hạnh phúc yêu thương
Hoàng hôn buồn vắng lặng
Mình tôi tình vấn vương!

Lòng nhớ thương dạt dào
Tìm kiếm một vì sao
Ngỡ như là ánh mắt
Của người tình năm nao!

Phạm Thị Minh-Hưng.


Thứ Bảy, ngày 25 tháng 10 năm 2014

Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2014

EM - VÌ SAO LẠ LÙNG



EM - VÌ SAO LẠ LÙNG
[Thơ cảm tác]

Một mình anh thầm lặng
Nửa đời người cô đơn
Trong cõi buồn hiu quạnh
Anh đã gặp người mơ
    Em - Vì Sao Lạ Lùng!

Ánh sao Em tỏa sáng
Nét bâng khuâng dịu dàng
Long lanh, ánh mắt trong 
Trái tim anh xao động
Tình Anh dâng ngập lòng

Em - Vì Sao lạ lẫm
Soi sáng ngõ hồn anh 
Cho anh bao hạnh phúc
Anh kiếm tìm bấy lâu,
Em - người tình trong mộng

Từ nay ta có nhau
Tình mãi xanh diệu vợi
Những mơ say ngọt ngào
Nồng nàn như hơi thở
Tình đẹp bao ý thơ...

Tim anh như dại khờ
Tình ta ngỡ giấc mơ!

Phạm Thị Minh-Hưng. 
 **



Trong bầu trời trong trẻo của đêm ấy, một đêm rất xa trong trí nhớ, em chợt đến như một vì sao lạ, một vì sao lấp lánh, không rực rỡ mà dịu dàng, không cao xa mà gần gũi, không kiêu sang mà hiền hoà, như một chiều chuộng ngọt ngào anh vẫn đợi chờ từ rất lâu,
Cánh cửa tâm hồn anh cũng vừa mở ra, oà vỡ đón ánh sáng em, ánh sáng chiếu rọi thật sâu vào những ngõ ngách trái tim anh, một trái tim già cỗi lạnh lùng khép kín tưỏng chừng sẽ lặng lẽ đi vào giấc ngủ thiên thu miên viễn, Ánh sáng em, thứ ánh sáng thơm phức mùi khoan dung, mùi giản dị, mùi thơ ngây của hương đồng cỏ nội, có thoang thoảng một chút hương vị của gió nhẹ, của sương đêm, của ánh trăng bàng bạc, thứ ánh sáng lạ lùng ấy đã nhẹ nhàng đốt lên ngọn lửa nhỏ, ngọn lửa vừa đủ ấm để đánh thức trái tim anh .
Và như một hẹn hò từ tiền kiếp, trái tim anh đã sống lại từ những dịu dàng em, trái tim anh đã gõ lại những nhịp đập từ ánh mắt em, như những lời ru của mẹ ngày xưa ru anh vào tuổi thơ, ru anh chập chững vào đời,
Ôi, ánh mắt em sao có long lanh giọt lệ, giọt lệ buồn tủi hay giọt lệ mừng vui trong hạnh ngộ ? giọt lệ đánh thức nỗi bâng khuâng trong tim anh, một chút xót xa nào đó xa lạ hay thân quen, ngập ngừng không bày tỏ .
Với anh, anh đã đi quá nửa đời mình trong lầm lũi kiếm tìm một nương tựa, sự nương tựa hẹp hòi cho lòng ích kỷ một yêu đương tuyệt vời chưa một lần tìm thấy, Có lẽ đời anh sống với quá nhiều mơ ước, những ước mơ mà anh nghĩ nó rất tầm thường, nhưng đã hoài công trên những chặng đường đời dài không có được, đó là sự chân thật, Anh đã yêu, yêu trên đầu môi chót lưỡi, yêu trên những gian dối, lọc lừa, để rồi mang những niềm đau đó giấu kín vào đáy tim, trái tim vô tội dại khờ lặng lẽ trốn vào giấc ngủ, mệt mỏi .
Để bây giờ anh mới bắt gặp một vì sao lạ lùng : Em,

mạc phương đình