Thứ Năm, ngày 21 tháng 7 năm 2016

BÀI THƠ BIỂN NHỚ















Bài Thơ
    BIỂN NHỚ

Tôi vẫn chơi vơi trong cõi buồn
Đi tìm nắng ấm buổi hoàng hôn
Tháng bảy mưa rơi đầy ngõ vắng
Như giọt sầu ray rứt tâm hồn

Sài Gòn bỗng dưng mưa triền miên
Mưa nhạt nhòa bồng bềnh kỷ niệm
Tình bơ vơ trống vắng chênh vênh
Thương nhớ biển, sầu lắng nỗi niềm

Ta với biển giờ đây đôi ngả
Sóng âm thầm sóng đổ về đâu
Làm sao có những ngày êm ả
Ta-Biển vui đùa ấm áp đậm sâu

Giọt mưa buồn bâng khuâng tả tơi
Biển lạnh lùng bao nỗi ngậm ngùi
Còn thoi thóp chút hơi tàn úa
Biển võ vàng - Thuyền lặng nhớ trùng khơi!...

Phạm Thị Minh-Hưng.


PHƯỢNG HỒNG NGÀY XƯA
























Bài Thơ


PHƯỢNG HỒNG NGÀY XƯA
Phượng rơi đỏ thắm khắp sân trường
Còn nơi đây bao nỗi vấn vương
Dẫu đã bao năm dài xa vắng
Mái tóc hai màu vẫn luyến thương!


Trong gió hắt hiu phượng vẫn rơi
Cho lòng xao xuyến, nhớ khôn nguôi
Thời hoa mộng đó giờ xa lắc
Bâng khuâng cánh phượng úa ngậm ngùi...



Hoa nắng rộn ràng muôn ý thơ
Trường xưa, hàng ghế đá bơ vơ
Đâu tà áo trắng bay theo gió
Hồn tái tê, kỷ niệm hững hờ!



Lạc rồi dấu vết bước tình xưa
Thời gian như lớp bụi hoen mờ
Tìm đâu tóc xoả bờ vai nhỏ
Nhặt cánh phượng hồng dệt ước mơ


Phạm Thị Minh Hưng


Thứ Bảy, ngày 02 tháng 7 năm 2016

SẦU MƯA SAIGON


Displaying

Displaying
SẦU MƯA SÀI GÒN

Thôi thì trời cứ mưa đi
Saigon xám ngắt ôm ghì nhớ thương
Làm sao quên nỗi vấn vương
Mưa chiều kỷ niệm đôi đường cách xa

Ứớc gì tình một giấc mơ
Cho ta gặp lại duyên hờ mộng phai
Saigon mưa ướt áo ai
Lạnh lùng thương nhớ tình hoài ngóng trông...!

Người đi tít tắp mịt mùng
Giận hờn ai biết mây chùng gió lay
Sài Gòn mưa mấy hôm nay
Cho dài nỗi nhớ buồn lay lắt buồn...

Bơ vơ trong cõi cô đơn
Mình em vàng võ dỗi hờn tình đau
Chiều buồn trời vẫn mưa mau
Sài Gòn nuối tiếc, tình sầu bâng khuâng! 

Phạm Thị Minh-Hưng

Thứ Hai, ngày 20 tháng 6 năm 2016

TÔI LÀM SAO ĐỊNH NGHĨA THƠ_PH.





http://phongdiep.net/default.asp?action=article&ID=6841
*
52 định nghĩa thơ cho thế kỷ XXI(Châu Trần dịch từ Lytencyc.com)Lawrence Ferlinghetti

(Châu Trân dịch từ Litencyc.com)


Thơ một phần là do tài năng thiên phú và một phần do cảm hứng. Thi sĩ Mỹ lão thành Lawrence Ferlinghetti 94 tuổi đã định nghĩa thơ 52 cách khác nhau như sau:

- Thơ là gì? 
Có bao nhiêu bài thơ thì có bấy nhiêu định nghĩa, thậm chí còn nhiều hơn bởi vì các giáo sư và các nhà phê bình thơ còn đông hơn các nhà thơ. Riêng tôi mạnh dạn đưa ra một vài định nghĩa cũ và mới của riêng mình:
  - Thơ, đó là cách đi tới nơi tận cùng của ý thức.
  - Thơ, đó là tiếng thét lên khi người ta tỉnh dậy trong một khu rừng tăm tối vào khoảng giữa đường đời.
  - Bài thơ là một tấm gương thả bộ theo một đường phố đầy những lạc thú thị giác.
  - Thơ, là chiếc lá chói lọi của tưởng tượng. Nó phải rực sáng và làm cho bạn gần như mù quáng.
  - Thơ, là ánh sáng mặt trời tràn qua mắt lưới buổi sáng
  - Thơ, đó là những đêm trắng và những đôi môi của dục vọng
  - Thơ được tạo thành bởi các quầng sáng tan dần trong một đại dương âm thanh.
  - Thơ, là tiếng lóng của những thiên thần và những con quỷ.
  - Thơ, là chiếc tràng kỷ chật ních những ca sĩ mù vừa đặt xuống những chiếc gậy trắng.
  - Thơ, là sự rối loạn của các giác quan tạo cảm giác.
  - Thơ, là tiếng nói của ngôi thứ tư số ít.
  - Thơ, là tất cả những gì được sinh ra với đôi cánh và cất lên tiếng hát.
  - Một bài thơ phải vươn tới sự mê ly và khoảng giữa lời nói và tiếng hát.
  - Thơ, là một tiếng nói ly khai chống lại sự lãng phí từ ngữ và sự thừa thãi điên rồ của chữ in.
  - Thơ, là cái gì tồn tại giữa các dòng chữ.
  - Thơ, được tạo nên bởi âm tiết của những giấc mơ.
  - Thơ, đó là tiếng gọi ở phương xa, rất xa, trên một bãi biển vào lúc mặt trời lặn.
  - Thơ, là ngọn hải đăng quay tròn chiếc loa tăng âm của nó trên biển
  - Thơ, là tấm ảnh của bà mẹ bận xu chiêng Woolworth, đang ngắm nhìn mảnh vườn của mình qua cửa sổ.
  - Thơ, là một người Ả rập bán rong những tấm ảnh nhiều mầu sắc và những lồng chim trên đường phố một đô thành lớn.
  - Một bài thơ có thể được làm ra từ những chất liệu thông dụng trong nhà. Nó chỉ đứng vẻn vẹn trên một trang giấy vậy mà có thể choán đầy một thế giới và nằm gọn trong một trái tim.
  - Thơ, đó là những suy tưởng trên những chiếc gối sau cuộc tình
  - Nhà thơ là ca sĩ trên đường phố đã cứu những con mèo thoát khỏi rãnh hẹp của tình yêu.
  - Thơ, là sự chưng cất của những con vật biết nói, gọi nhau bên trên một vực thẳm.
  - Thơ, là sự đối thoại của những pho tượng.
  - Thơ, là tiếng động của mùa hè dưới cơn mưa và tiếng la hét của những con người đang cười sau những cánh cửa khép kín, trong một phố hẹp.
  - Thơ, là trí thông minh trữ tình vô song tác động đến 57 loại kinh nghiệm khác nhau.
  - Thơ, là một ngôi nhà lớn âm vang đủ mọi giọng nói về một cái gì điên rồ và huyền diệu.
  - Thơ, là cuộc đột kích khuynh lạc và tiếng nói bị quên lãng của sự vô ý thức tập thể.
  - Thơ, là một con chim hoàng yến thật trong một mỏ than, và chúng ta biết tại sao con chim trong lồng lại hót.
  - Thơ, là chiếc bóng ngả xuống của những cây đèn - tưởng tượng của chúng ta.
  - Thơ là tiếng nói bên trong tiếng nói của con rùa.
  - Thơ, là khuôn mặt được che giấu dưới khuôn mặt của chủng tộc.
  - Thơ, được hình thành từ những suy tưởng lúc đêm khuya. Nếu như nó có thể xa rời ảo tưởng, nó sẽ không bị từ bỏ trước rạng đông.
  - Thơ, là kết quả của sự bay hơi những tiếng cười như nước chảy của tuổi trẻ.
  - Thơ, là cuốn sách soi sáng bên tôi.
  - Thơ, là cấu trúc (gestalt) của trí tưởng tượng.
  - Thơ, là cuốn sách được tưởng tượng lại trong cảm xúc.
  - Từ, là những hóa thạch sống. Nhà thơ có nhiệm vụ hồi phục lại con vật và bảo nó hát.
  - Một nhà thơ không giỏi hơn cái tai của mình, Nếu anh không có tai cũng chẳng sao.
  - Nhà thơ phải là một kẻ quê mùa ưa phá phách gần kề đô thị, anh ta không ngừng chất vấn thực tế và tái sáng tạo nó.
  - Nhà thơ hãy là một con vật hay hát làm kẻ môi giới cho một nhà vua theo thuyết vô chính phủ.
  - Nhà thơ pha chế coctail từ những rượu cồn phi thường của trí tưởng tượng và lại luôn ngỡ ngàng khi thấy không ai lảo đảo.
  - Nhà thơ không phải là kẻ biết bất bình trước những chiếc lều của cuộc đời.
  - Thơ, là tiếng ầm ì của những miệng cống vang vọng lên tận ngọn cầu thang của Dante (nhà văn Italy 1265 -1320)
  - Nhà thơ phải có tầm nhìn rộng lớn. Mỗi cái nhìn bao quát toàn thế giới và không gì nên thơ hơn cái cụ thể.
  - Thơ, không chỉ là người nữ anh hùng, những con ngựa, Rimbaud (nhà thơ Pháp 1854 - 1891), nó còn là tiếng thì thầm của những con voi và những lời cầu nguyện bất lực của những hành khách đang cài thắt lưng khi máy bay hạ cánh.
  - Thơ, là chủ đề đích thực của nền đại văn xuôi.
  - Mỗi bài thơ, phải là một sự điên rồ nhất thời và cái không thực tại là hiện thực
  - Thơ, như một bát hoa hồng, một bài thơ không cần được giải thích.
  - Một bài thơ tự nó đã là một "chốn bồng đảo" của tâm hồn, một "triền núi xa của con tim", một sự lay động của số phận.
  - Thơ, phải là một hồi trống ngang ngạnh trước cánh cửa của cái chưa biết.

Châu Trân
Dịch từ Litency c.com  
  


**


Tôi biết làm sao định nghĩa thơ

Sáng ngầy ngật vì đêm dài ngây ngất
Tâm thức dật dờ mộng mị chơi vơi
Thơ là gì? Là ý tưởng buông lơi
Lời lúc tỉnh, ý lúc say ngọt mật
Ý như rượu tuôn ra lời rất thật
Lời như thơ nguồn cảm hứng bất ngờ 
Chợt tuôn trào một phút thật tình cờ
Quên ghi lại ý thoảng qua rồi mất. 
Phan Hạnh

Thi sĩ là một người điên
THY SỸ TRẺ MÃI VÀ BẤT TỬ!
"THY SỸ KHÔNG AI XA LẠ, ĐÓ LÀ CHÚNG TA !"
*
*Thi sĩ là một người điên"
·         Sa chi Lệ
*Định nghĩa thi sỹ là tự trét lọ lên mặt mình, một cách ngu xuẩn. Bẩn thỉu. Còn phê bình thơ lại càng khốn nạn hơn. Vì thi sỹ ẩn hiện trong đời sống như bóng ma, thần thánh, hay sương chập chờn. mộng mị liêu trai…Một trí thức VN đã có lần nói : -Anh không thể cảm thơ của người ta thì anh hãy im lặng…và chỉ có những người ca tụng thơ. Trong xã hội không có chỗ ngồi của thi sỹ.
*Người ta nhốt thy sĩ vào nhà thương điên phàm trần. Thy sĩ mỉm cười và cám ơn. Con người nông cạn đến thế! Nào biết siêu việt là gì ? Nào thấy ai cỡi được không gian và thời gian? Cứ lầm tưởng chấm than là hai chấm. Nhìn nước ra nước, mây ra mây, mỗi có một ý niệm thuần túy, khờ khệt. Con người làm sao hiểu được hư vô, tuyệt đối, cảm thông cỏ cây? Nghe được tiếng nói của côn trùng? Sai khiến đá sỏi? Hái cả bầu trời sao đang nhấp nháy? Biết bao chàng tuổi trẻ học đòi bắt chước, tập tành làm thy sỹ, nhưng vẫn bị một phản xạ cay độc quật ngả thảm thương.
*Thy sỹ mang một sứ mạng thiêng liêng cao cả, được sự ký thác của Thượng Đế. Trong tuyệt cùng đau đớn thảng thốt kêu: -TRỜI SINH TA RA LÀM THY SỸ! âm vang cuồn cuộn trôi mãi về ngàn sau. Chỉ có chấp nhận mà không phủ nhận. Bất mãn chung thân. Đam mê cháy đỏ. Nổi loạn trong im lặng. Moi óc gan bày bán cho thiên hạ. Bồng bế khinh khi. Vuốt ve nhục nhã.
*TUỔI TRẺ VẪN KHOÁI LÀM THY SỸ. Anh thực sự là thy sỹ ngay trong lúc tượng hình trong lòng mẹ. THY SỸ KHÔNG ĐEO BẰNG CẤP TRƯỚC NGỰC, SAU LƯNG. Không lai căng Tây, Mỹ. Thy sỹ tự chiếm một ngôi vị cao nhất trong lãnh vực nghệ thuật. TRĂM NGÀN BÀI THƠ ĐĂNG BÁO, CHƯA THỂ GỌI LÀ THY SỸ, ĐÚNG NGHĨA. Phải cưu mang một định mệnh bất hạnh nhất. Vật chất và thể xác vứt đi. Còn lại mỗi tâm hồn huyền bí. Thông suốt vũ trụ. Làm gạch nối liền giữa hiện hữu và hư vô. Lẫm liệt uy linh. Sống như chết. Chết giữa sự sống. Đảo lộn thần tiên. Hai là một. Một là năm, xa lạ, khác biệt, kỳ cục, nhờm tởm đối với mọi người. Niềm tin bị đục khoét. Cô đơn phãn nộ. Tuyệt vọng nổ tung : Tôi đi đứng và tôi la hét, gìữa mọi người nhốn nháo đảo điên. Thy sỹ cũng múa may tức giận trước cảnh huống cuộc đời, bởi con người đã hiện nguyên hình là con vật khốn kiếp nhất. Giết nhau dã man. Chỉ có thy sỹ mới biết mà kết tội, trừng trị. Ai nói thy sỹ đầu bạc sớm hơn ai, thì kẻ đó không hiểu gì về thy sỹ. Ý nghĩa ấy thật rộng và không có chút chiều sâu. THY SỸ TRẺ MÃI VÀ BẤT TỬ!*Nhà thơ họ Vũ với linh dược: “Ta chờ em từ ba mươi năm” Người ta không khỏi bật cười trước cái điên được chứng minh như một đinh đề. Bi đát thay! Khi người ta mang danh trí thức
Lúc đối diện hay ngẫu nhiên nhìn thy sỹ cho là lầm lỡ: -Chúng không giống ai . Dân Việt mãi bất hạnh, khốn khổ, đói khát, tang chế, vật lộn giành giựt triền miên, vong bản, trên móc ruột kẻ dưới, nối tiếp nhau hoài hoài là vậy. Ngày đêm có biết bao người cầu khẩn, sớm quét sạch lũ quỉ đỏ, như tụng kinh
*Tự do đeo mặt nạ. Trẻ thơ mếu máo gọi cha, vợ dật- dã trên mộ chồng, mẹ run rẩy không thành tiếng. Xã hội thản nhiên đi qua ,cóc cần biết đến. Chỉ có thy sỹ cặm cụi làm kẻ chứng nhân, thay thế, nói lên những tiếng nói cần thiết, ghi nhận đưa vào lịch sử. Thy sỹ là kẻ bất lực cũng là người nhạy bén trước mọi vấn đề. Lụn bại thần kinh, biến chứng độc tôn trong lâu đài vòi vọi bít bùng. Triết lý bị bầm nát. Ngôn ngữ của thy sỹ là ngôn ngữ của xác chết mà xã hội không nghe được. Mặc dầu nó tầm thường hơn hạt cát. Chỉ gió mây, trăng, nước, mới hiểu nỗi mà thôi. “Ta đã chết” một câu hết sức vô nghĩa của ý nghĩa. Nhưng có ai đã nói được. Từng chữ một biến hóa huyền ảo lung linh có thể đọc trong đó cả trăm ngàn thao thức của nhân loại. Một câu nói có sức mạnh làm triệu triệu tinh tú run sợ: “TA CẮN MẶT TRỜI CHO MẶT TRỜI CHẢY MÁU!” Thy sỹ đứng ở đâu ? Dùng đôi mắt gì thấy? mà dám quả quyết: - Rõ ràng trăng cưỡng hiếp em! Rimbaud cũng đã cắt cổ mặt trời! Tin không các người? Các người bĩu môi à ? Xin nghiêm trọng nói :- Đó là điều có thật. Thật là gì ? Là giả, giả là vay mượn sự sống vậy. THY SỸ LÀ HIỆN THÂN CHO TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU QUÁI ĐẢN. Nguỵ trang trước mọi người để che đậy phần nào tức giận, tìm lối thoát vinh quang.
*Đêm nát bấy trong miệng. Đắng nghét. Tôi thè lưỡi dài thườn thượt quấn chặt cây ăngten trên nóc nhà thờ. Tôi cụt một chân trên thượng tầng khí quyển. Tóc rối bù, hôi hám, nhiều chí rận chõng ngược đầu ngủ khò trên đó. Cơn thèm rượu đến vô cùng khốc liệt. Uạ mửa ồ ồ làm thức cả mọi người. Tiếng chửi đổng tục tằn như chó sủa.     Tôi cười hằn hặt khoái chí. Hàng triệu sâu men kéo biểu tình rầm rộ lên mặt, mũi, chúng đập phá tế bào mẹ, tế bào con, tạo cảnh chết chóc chưa từng có trong da thịt. Tôi nghẹt thở. Trái tim lồng lên, lộn xuống, kêu khình khịt như con trâu bị vặn cổ . Trí óc xám xịt, sôi sùn sụt, sẵn sàng chẻ nát đầu những người chung quanh. Thằn lằn há hốc miệng kinh sợ. Những dán, những rệp cấu xé nhau trên giường. Mọt tụng kinh xám hối râm rang. Nhện giãy giụa thoi thóp, rên rỉ. Bàn ghế bỗng nhiên đi lắc lư hung tợn như ác quỉ. Tôi nghêng ngang chống chõi mãnh liệt bằng cách đấm ình ình lên ngực. Gãy dòn hai bộ xương sườn còm. Ruột gan lòi ra trắng phếu, máu phun vòi đen sì. Tôi chu miệng uống ừng ực no nê: -TÔI MUỐN GIẾT LOÀI NGƯỜI VÀ ĐỐT CẢ VŨ TRỤ! BÔI XÓA SỔ CUỘC ĐỜI. LÊN TRỜI RƯỢT THƯỢNG ĐẾ . Tra khảo cỏ cây, ôm mặt trời múa hát. Đá tung bầy thiên thai và cuối cùng quỳ lạy. Quỳ lạy thằng ăn trộm, con mãi dâm, thằng du đãng…thy sỹ vừa gào thét vừa chạy trốn như con chó điên, đáng thương nhất. Là con vật cô đơn nhất. Luôn lang thang rong chơi trong thế giới của mình. Hãy móc họng cho câm. Đóng đinh lổ tai cho điếc. Đâm thủng mắt  cho mù. Đó! Thy sỹ đã triển lãm con người hôm nay thế đấy. Con người bù nhìn què quặt.
*Đêm khuya, dòi đục nửa mãnh trăng ghẻ lở. Ung nhọt tình yêu. Những con chim tuyệt vọng giật mình té xuống đất chết ngay đơ. Trái đất thối cuống rớt dính tòn teng trên đọt ảo ảnh. Đối tượng ghen tuông thần tượng. Tiền bạc gieo sự tự tử. Đàn bà gieo tai họa. Đàn ông gieo mầm móng chiến tranh và cô độc. Tao chẳng ra gì. Mầy chẳng ra gì và tất cả quay tít như chong chóng phản lực. Thiên đàng, địa ngục biến mất. Còn tôi đứng chơ vơ giữa mịt mù cõi không. Tôi nhai ngấu nghiến dục vọng. Thy sỹ lưng còng, lụm cụm chống gậy trúc, quẫy bầu rượu huỳnh-đào, lủng lẳng ống tiêu, đi chân không như tu sĩ tỳ kheo, mặc xiêm y ngũ sắc.Thy sỹ cỡi mây chu du khắp ba nghìn thế giới ta bà .
*DƯỚI MẮT XÃ HỘI THY SỸ LÀ MỘT THẰNG ĐIÊN, DƯỚI MẮT THẰNG ĐIÊN THY SỸ LÀ THƯỢNG ĐẾ. Các người có nghe chăng? Đó là những lời sấm vô cùng linh nghiệm, phải truyền nhật tụng. Để hãnh diện chúng ta mang tính chất con người đúng nghĩa. THY SỸ KHÔNG AI XA LẠ, ĐÓ LÀ CHÚNG TA !
 
·         SA CHI LỆ
                    TAY NINH - KHIEM HANH 1972

SG - 03/12/2013


Thứ Năm, ngày 16 tháng 6 năm 2016

GIỮ CHÚT HƯƠNG NỒNG - MỘT THUỞ TÌNH QUÊN LỐI



Xin cám ơn Nhạc sĩ Huy Thạch và toàn ban đã thực hiện mọi công đoạn cho ca khúc này để Thơ PTMinh-Hưng được hiện diện cùng quý bạn hữu bốn phương Cám ơn Anh Trần Năng Phụng, Anh ĐVS, Ca sĩ Hiếu Trang và Duy Hân rất nhiều


Thứ Năm, ngày 09 tháng 6 năm 2016

ĐẠI DƯƠNG BIỂN SÓNG

Anh ở trời Tây nhớ trời Đông
Nơi đây băng giá xót xa lòng
Bao năm xa cách lòng hiu hắt
Em có bao giờ nhớ Anh không?

Anh biết tình Anh chỉ nặng lòng
Mà sao nỗi nhớ mãi phiêu bồng
Chiều rơi vạt nắng hồng phai úa
Là lúc tâm hồn Anh long đong

Nhớ quá những ngày xưa có nhau
Ai ngờ tình một sớm phai nhàu
Hè về phượng rụng bay theo gió
Anh thẫn thờ đếm bước - Tình đau...

Ngày ấy làm sao có thể quên
Áo em tha thướt trắng ngoan hiền
Thục nữ yêu kiều nồng môi lụa
Má lúm đồng tiền Em rất duyên...

Ngây thơ hờ hững tháng ngày trôi
Nào có ai biết nỗi-đoạn-đời
Lòng người như lá thu vàng úa
Gió mơ màng thổi tít mù khơi...

Anh cố tìm Em trong giấc mơ
Mà mơ biết sẽ đến bao giờ
Anh như lầu vắng chờ trăng sáng
Đêm trường hư ảo, mộng bơ vơ...

... Đọc lá thư anh, mắt lệ mờ
Anh vẫn còn nhớ đến ngày xưa!
Lòng em bão nổi hay giông tố
Đại dương biển sóng, nhớ vô bờ...

Phạm Thị Minh-Hưng.




































*
Nhạc:
Ta ở trời Tây nhớ trời Đông
Kim Tuấn - Phạm Đình Chương.- Phạm Khánh
https://www.youtube.com/watch?v=nl64ctRlIQI






Thứ Năm, ngày 02 tháng 6 năm 2016

EM XƯA
























EM XƯA

Em tôi tóc xỏa ngang vai
Bay theo gió lộng cho dài nhớ mong
Đôi tà áo lụa trắng trong
Ai về mơ giấc tình hồng mênh mang

Tình ơi tình có muộn màng
Thu về rơi rắc lá vàng sầu khơi
Hồn lênh đênh những chơi vơi
Nhớ thương bóng dáng ai vời vợi xa...

Chiều buồn mưa đổ nhạt nhòa
Mưa giăng ngõ vắng xót xa tình sầu
Tháng năm nào có mưa ngâu
Sao tình đôi ngả mộng đầu vấn vương

Tìm đâu một thoáng môi hôn
Tình ơi tháng nhớ ngày thương hững hờ 
Mình tôi một cõi bơ vơ
Dệt bao mộng ước tình mơ lỡ làng!

Phạm Thị Minh-Hưng.
(Bài thơ viết cho em.)

Thứ Hai, ngày 30 tháng 5 năm 2016

ÔNG OBAMA... ƠI!


































ÔNG OBAMA ƠI!
...
Chiều nay tự dưng tôi rất buồn
Từ khi Ô tạm biệt lên đường
Ô vẫy tay chào tôi rớm lệ
Làm sao còn nữa... những thân thương...!

Ô đến rồi đi một sớm chiều
Thời gian ngần ấy có bao nhiêu
Lời Ô nhắn nhủ còn vang vọng
Chân tình đầm ấm biết bao điều

Nhớ nụ cười tươi dáng cao cao
Sài Gòn rộn rã phút đón chào
Ô đến thoảng qua - Cơn gió mát,
Lay động lòng người, lấp lánh ánh sao!

Ô đến rồi đi nắng hắt hiu
Mình tôi buồn thơ thẩn bên chiều
Rừng vàng biển bạc giờ tan tác
Hồn tôi chới với bước cô liêu...

Nửa vòng trái đất quá xa xôi
Dẫu chỉ là mơ cũng ngậm ngùi
Biết đến bao giờ tôi gặp lại
Bơ vơ, buồn...Giấc ngủ chơi vơi!

Phạm Thị Minh-Hưng
SG-4:45PM-26/5/2016

CON YÊU MẸ BẰNG ÔNG TRỜI


https://mail.google.com/mail/u/0/s/?view=att&th=154fc58124ccc99e&attid=0.1&disp=attd&realattid=f_iosirs7d0&safe=1&zw