Thứ Hai, ngày 14 tháng 9 năm 2015

PARIS


Paris
Nguyên Sa

Mai tôi ra đi chắc trời mưa
Tôi chắc trời mưa mau
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào thì cũng phải xa nhau...

Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn
Paris sẽ nhìn theo
Nhưng nhìn thì nhìn đời trăm nghìn góc phố
Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu

Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu
Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù
Ðang nhìn tôi mà khoe nước biếc
Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa

Dù hôm nay giữa một ngày tháng bảy
Chiếc tháp ngà đang ướt rũ mưa ngâu
Sông Seine về chân đang bước xô nhau
Sẽ vịn ai cho đều giòng nước chẩy.

Dù mai kia
Trong một đêm, quá khuya hay một ngày sớm dậy
Trên một con đò, bên một góc phố, dưới một lũy tre
Tôi sẽ ngồi kể chuyện nắng chuyện mưa
Và có lẽ tôi sẽ kể chuyện Paris
Để khói thuốc xám trên môi dăm người bạn
Và trên môi tôi
Điếu thuốc sẽ run trên những đường cong lận đận
Điếu thuốc sẽ run như chân người vũ nữ vừa quen
Đôi chân người mà tôi không dám nhớ cũng không dám quên
Còn quay đảo giữa điệu nhạc mềm như khói thuốc...

Tôi sẽ hỏi trong những chiều giá buốt
Những chiều mưa mây xám nặng trên vai
Người con gái mắt xanh màu da trời
Trên áng mi dài có quanh co tuyết phủ?

Rồi cả người
Cả Paris nhìn tôi qua một nụ cười nhắn nhủ
Nụ cười mềm như ánh nắng của cuộc chia ly
Của một buổi sáng mai khi những người phu đổ rác bắt đầu đi
Những thùng rác bắt đầu cọ vào nhau
Với những tiếng kêu của một loài sắt lạnh
Như những tiếng kêu của những chiếc đinh khô những Mình búa rắn
Của những đôi mắt nhìn theo
Và tôi cũng nhìn theo
Không biết người ta vừa khâm liệm mình hay khâm liệm một người yêu

Dù người yêu không phải là người con gái có mớ tóc vàng
Nhưng cũng sợ phải viết những lá thư xanh về xứ Ðũa son
Nên tôi không dám hỏi:
Tại sao mắt em buồn
Tại sao má em đỏ
Tại sao môi em ngoan
Vì những ngón tay tô đỏ màu đũa son
Đang muốn gắp cả đời người hạnh phúc...

Và cả tôi cũng vẫn nghẹn ngào trong mỗi lần nói thật
Mỗi lần nghe Paris hỏi tôi:
Tại sao anh về
Tại sao anh không ở...?

Nhưng dòng máu không thể chảy ngoài huyết quản
Dù tôi yêu Paris hơn một người bạn yêu một người bạn
Hơn một người yêu yêu một người yêu

Dù đêm nay tôi vẫn làm thơ
Dặn những người con gái nhỏ đi về
Trên hè phố Saint Michel
Gò má đỏ phồng bánh graffen
Để những hạt đường rơi trên má
Lau vội làm gì cho có duyên

Dù đêm nay những người yêu nhỏ vẫn đi về
Vẫn đôi mắt nhìn lơi lả hở khuy
Cặp môi nghiêng trong một cánh tay ghì
Mỗi chuyến métro qua vồi vội
Giòng Seine cười ngoảnh mặt quay đi.

Dù đêm nay tháp Eiffel
Vẫn kiểng mình trong sương khuya
Nhìn bốn phía chân trời

Và đôi mắt tôi
Vẫn tìm đến trong một giờ hò hẹn

Và từ mai trên những tờ thư xanh
Tôi không được bắt đầu
Bằng một chữ P hoa
Như tên một người con gái...

Không có nhận xét nào: