Thứ Bảy, ngày 05 tháng 11 năm 2016

SẦU MƯA SAIGON - GIÓ MƯA THÁNG 7


 SẦU MƯA SÀI GÒN

Thôi thì trời cứ mưa đi
Sài Gòn xám ngắt ôm ghì nhớ thương
Làm sao quên nỗi vấn vương
Mưa chiều kỷ niệm, đoạn trường tình thơ
Ước gì tình một giấc mơ
Cho ta gặp lại duyên hờ mộng phai
Sài Gòn mưa ướt áo ai
Lạnh lùng thương nhớ tình hoài ngóng trông...!
Người đi tít tắp mịt mùng
Giận hờn ai biết mây chùng gió bay
Sài Gòn mưa mấy hôm nay
Cho dài nỗi nhớ buồn lay lắt buồn...
Bơ vơ trong cõi cô đơn
Mình em vàng võ dỗi hờn tình đau
Chiều buồn trời vẫn mưa mau
Sài Gòn nuối tiếc, tình sầu bâng khuâng!

Phạm Thị Minh-Hưng


GIÓ MƯA THÁNG BẢY

Gió lạnh lùng tung làn tóc rối,
Cây Phượng buồn hoa rụng tả tơi
Mưa rơi ướt nhạt nhòa sân vắng

Trường xưa chẳng thấy bóng một người...
Mưa giăng giăng rớt giọt vơi đầy
Không gian sầu lắng đọng cỏ cây
Màn mưa sương khói mờ che khuất
Phố cũ lạnh tanh có thấy ai
 !
Tìm đâu tia nắng ấm bên song
Từng hạt bình minh lấp lánh hồng
Gió kéo mưa về ngang lối nhỏ
Tình ơi thương nhớ rối tơ lòng
 !
Có tiếc gì không thuở hẹn hò
Bơ vơ một bóng dưới trời mưa
Mưa chất ngất bay 
- hồn tượng đá,
Hững hờ ảo ảnh
 - chập chờn mơ... 
Phạm Thị Minh Hưng

 

Không có nhận xét nào: