Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

SẮC KHÔNG & NHƯ SỢI SẮC KHÔNG



Thơ & Thơ Cảm tác

SẮC KHÔNG
_Thơ Hư Vô

Em về
ngọn nến lung linh gió
Trải xuống vô cùng sợi sắc
không
Đưa tay khuấy bóng em
thành khói
Cõi vô biên nở vội đóa hồng.



Bàng hoàng ta hất tung
giấc mộng
Vẫn thấy em
còn giữa mênh mông
Hồn phách chia lìa đêm lạnh
cóng
Thật có em,
Có thật ta không?



Hư Vô

*

Thơ Cảm Tác_

SẮC KHÔNG
_Thơ PTMinh-Hưng

Sắc không một cõi hư vô
Lạc vào thoáng mộng lững lờ chiêm bao
Tìm đâu bờ bến hư hao
Giật mình hồn chợt xanh xao lạnh lùng

Chỉ là ánh nến mông lung

Chập chờn dáng ngọc, ngập ngừng bước hoa
Sầu tôi giữa mộng nhạt nhòa
Sắc không rớt xuống, tình xa hững hờ...

Phạm Thị Minh-Hưng.
*
như sợi sắc không

em cầm sợi nắng sắc không
rẩy lên chút nước cầu vồng hiện ra
hân hoan anh đến lân la
đỏ, xanh, vàng, tím lỡ đà hụt chân

em cầm một đám phù vân
thả bay trong gió trắng ngần trời mưa
trời mưa thì mặc trời mưa
tím, vàng, xanh, đỏ cho vừa lòng nhau

6/2002
Trần Thụ Ân

Không có nhận xét nào: