Thứ Sáu, ngày 04 tháng 7 năm 2014

KHOẢNG TRỐNG CHƠI VƠI - GẶP LẠI NGƯỜI




KHOẢNG TRỐNG KHÔNG TÊN

Ta lạc vào khoảng trống không tên,
Lòng hiu hắt ngẩn ngơ buồn xa vắng,
Chiều không nắng chiều tàn đêm giá lạnh,
Sương trắng rơi rơi mờ xóa bóng đêm.

Tự nhiên như hơi thở lỡ bỏ quên,
Tiếng nấc từ đâu bỗng dưng thật khẽ
Nỗi ưu phiền nào ẩn khuất trong tim,
Thành tiếng nấc nhẹ nhàng như chia sẻ!

Đã nhiều lần ta bồng bềnh đơn lẻ,
Nghe xót xa lòng... mộng mị tái tê,
Từ bao giờ quạnh hiu trống vắng,
Một mình ta lặng lẽ chông chênh!

Ta bối rối trước thời gian vĩnh cửu,
Trước không gian vắng lặng mông lung,
Quán trọ đời sao vàng võ lạnh lùng,
Mây trắng hỡi bay về đâu cuối nẻo?
     Phạm Thị Minh-Hưng.
*


Chớ Buồn Người Ơi.

Người cô đơn nên lạc vào khoảng trống 
Ngẩn ngơ buồn, lòng cảm thấy hắt hiu 
Người cô quạnh nên đêm trường giá lạnh 
Bởi vì người đã thiếu vắng tình yêu. 

Thiếu tình yêu là thiếu từng hơi thở 
Nỗi ưu phiền đè nặng trái tim đơn 
Nên tiếng nấc dù bật lên thật khẽ 
Nghe mơ hồ như tiếng vọng cao sơn.

Đừng tự trách cuộc đờ sao đơn lẻ 
Hãy cùng... ai sưởi ấm trái tim nồng 
Người sẽ thấy tâm hồn thôi buồn tẻ
Con đường tình sẽ cao rộng, mênh mông.

Tình yêu sẽ là thuốc tiên vĩnh cửu
Không gian này sẽ vang tiếng chim ca
Và hoa lá sẽ vì... ai mà nở
Mây đưa người về cuối nẻo bao la...

ĐHSR

.
Displaying ảnh.JPG
*
Gap Lai Nguoi  16 Bis

Gặp Lại Người
Thơ : Mạc Phương Đình
Nhạc : Quách Vĩnh-Thiện
Sáng tình cờ gặp lại người năm cũ.
Đôi mắt nhìn bỡ ngỡ mấy giây.
Lâu lắm bặt tin không gặp lại.
Bao nhiêu kỷ niệm có hao gầy.
Người đi từ độ còn nghiên bút.
Khi cốc men tình chưa đủ say.
Phượng đỏ chưa khô trong cặp sách.
Người đi không nói lời chia tay.
*
Người đi lặng lẽ đêm biền biệt.
Bỏ lại mùa xuân mất tháng ngày.
Dẫu khép mùa đông cho đỡ lạnh.
Vẫn đầy trăng sang giữa thơ ngây.
Vẫn đêm ngủ với ngàn câu hỏi.
Nghe gió thở dài trong khóm cây.
Người có hiểu cho người ở lại.
Chôn sâu nỗi nhớ một phương nầy.
*
Sáng tình cờ gặp lại người năm cũ.
Đôi mắt nhìn bỡ ngỡ mấy giây.
Sáng nay gặp lại người năm cũ.
Vẫn nét hồn nhiên chẳng đổi thay.
Mờ dấu thời gian nơi cuối mắt.
Câu chào thoáng ngợp chút mây bay.
Ánh vui vừa ấm môi hồng nở.
Rụng xuống đường hoa một nắng đầy.
*
Người đi lặng lẽ đêm biền biệt.
Bỏ lại mùa xuân mất tháng ngày.
Dẫu khép mùa đông cho đỡ lạnh.
Vẫn đầy trăng sang giữa thơ ngây.
Vẫn đêm ngủ với ngàn câu hỏi.
Nghe gió thở dài trong khóm cây.
Người có hiểu cho người ở lại.
Chôn sâu nỗi nhớ một phương nầy.

Không có nhận xét nào: