Thứ Ba, ngày 13 tháng 5 năm 2014

XIN ĐỪNG HỎI - Yêu màu đen


XIN ĐỪNG HỎI

Xin đừng hỏi, vì sao tôi hay khóc
Nước mắt tràn chỉ tại quá đầy thôi
Hạnh phúc đâu riêng chỉ ở tiếng cười
Tôi còn thấy dịu êm bằng nước mắt

Không khóc được đời u buồn chất ngất
Lệ cạn rồi, lòng rạn nứt khô khan
Hạnh phúc xót đau sẽ thấy dâng tràn
Khi nước mắt tuôn môi sầu khô héo

Tôi đa cảm, nên Trời cho hay khóc
Khóc khi sầu và khóc cả niềm vui
Nụ cười thoảng qua, nước mắt ngậm ngùi
Mặn tinh khiết trên môi tôi đằm thắm!

Người yêu tôi ngày xưa thường lo lắng
Khi thoáng nhìn giọt nước mắt tôi rơi
Nhẹ lắc đầu, tôi khẽ mỉm miệng cười:
Dòng nước mắt cuốn nỗi buồn đi mất,

(Em không sao)!

Ythnguyen.
*
Yêu màu đen

Xin hỏi người: sắc màu nào đôn hậu?
sắc màu nào bí ẩn, khiêm nhu?
sắc màu nào cho y phục các nữ tu?
và những đấng nam nhi không vấn vương trần thế?
chẳng phải đó sao?
màu đen: đôn hậu,
màu đen: bí ẩn, khiêm nhu,
đã chọn làm màu áo cho nhà tu,
đẹp biết mấy, ôi màu đen huyền bí!
vì lẽ gì, người băn khoăn, rối trí,
khi tôi mặc bộ đầm dài chấm gót, màu đen, 
tôi vẫn tưởng là dễ coi, kín đáo,
trang nhã hơn các bộ Âu phục!
cớ sao, người lại nghĩ :
trông như “người mẫu”, dự lễ hội mới về?!
và không biết phải “đối phó” làm sao,
với đám bạn bè nghịch tinh, thích trêu chọc.
nên đành lòng trốn họp, tránh đi.
(dù lâu nay vẫn tự nhận: mình rất “lì”)!
thoạt nghe, tôi chỉ mỉm cười,
“thấm” rồi, mới thấy là người “ngộ” ghê?
người lấy quyền gì để trách chê?
đòi phạt tôi thế này, thế nọ?
tôi thế đấy: lọ lem và lập di,
khắp rừng người, tôi chẳng giống ai!
không luận tranh ai đúng, ai sai,
chỉ muốn được một lần cho nói rõ:
Yth, là như thế đó,
khen, chê, thương, ghét…tùy mỗi người!


Ythnguyen.


Không có nhận xét nào: