Thứ Bảy, ngày 08 tháng 2 năm 2014

CUỐN THEO CHIỀU GIÓ_PHAN HẠNH





Cuốn Theo Chiều Gió (Gone With the Wind) (1939) là một phim Mỹ thuộc thể loại phim chính kịch lãng mạn sử thi, được phỏng theo quyển tiểu thuyết cùng tựa của Margaret Mitchell, xuất bản năm 1936. Phim được sản xuất bởi David O.Selznick, đạo diễn Victor Fleming và kịch bản gốc Sidney Howard. Bộ phim được quay ở miền Nam Hoa Kỳ trong thời gian xảy ra nội chiến. Các diễn viên chính bao gồm: Clark Gable, Vivien Leigh, Leslie Howard, Olivia de Havilland và Hattie McDaniel. Nội dung của phim xoay quanh cuộc nội chiến Mỹ và thời kỳ tái thiết nhìn từ quan điểm của một người Mỹ da trắng ở miền Nam.
Ra mắt năm 1939, Gone With the Wind vẫn chứng tỏ sức sống lâu bền trong lòng khán giả khi dẫn đầu danh sách 100 bộ phim thành công nhất mọi thời đại về doanh thu tại Mỹ. Đây là kết quả từ cuộc thăm dò của nhật báo điện ảnh Screen Digest. Bộ phim vừa đoạt 9 giải Oscar vừa được bình chọn là bộ phim có nhiều khán giả xem nhất mọi thời đại trong lịch sử điện ảnh. Kể từ khi được phát hành năm 1939, "Cuốn Theo Chiều Gió" đã mang lại 5.4 tỉ đô la (gấp nhiều lần so với con số 1.84 tỉ đô la doanh thu phòng vé mà phim Titanic kiếm được, tính đến thời điểm này).
Với độ dài ba giờ bốn mươi phút và bốn phút nghỉ giữa các phần, Cuốn theo chiều gió là phim Mỹ có lồng tiếng dài nhất từng được thực hiện tính đến thời điểm hiện tại.
......................
 (chuyển ngữ theo diễn tiến và lời đối thoại trong phim)
 Phan Hnh

Trước thềm tòa nhà chính ca nông trại Tara, hai anh em song sinh Brent và Stuart Tarleton đang bàn lun v cuc chiến. Scarlett vn chán nghe chuyện chém giết nhau nên đỏng đảnh nói:
- "Nhảm nhí! Toàn những chuyện chiến tranh làm hỏng cuộc vui trong lễ hội mùa xuân này! Nó làm cho em chán ngấy muốn hét lên. Vả lại rồi cũng chẳng có chiến tranh nào sẽ xảy ra cả. Một trong hai anh mà còn tiếp tục nói chuyện chiến tranh một lần nữa là em sẽ bỏ vào nhà và đóng sầm cửa lại nghe chưa?"
Ðược hỏi nàng có định đi dự tiệc nướng thịt barbecue ngày hôm sau bên nông trại Mười Hai Cây Sồi của nhà họ Wilkes không thì nàng đáp:
- "Em chưa biết nữa; để mai tính."
Nàng sửng sốt và buồn chán khi nghe tin đồn là Ashley Wilkes đang định hỏi cưới người em họ của chàng tên Melanie Hamilton ở Atlanta. Melanie là một thiếu nữ đẹp hiền thục đức hạnh vẹn toàn. Với bản tính hiếu thắng, Scarlett thầm nói, "Không thể như thế được. Chàng yêu mình mà!" 
Vừa lúc đó, cha nàng, nguyên là một di dân Ái Nhĩ Lan và nay là ông chủ nông trại trù phú Gerald O'Hara đầu đã bạc từ ngoài đồng phi ngựa đến. Nàng chạy ra mừng cha, vừa muốn hỏi cha ngay xem có phải tin Ashley sẽ cưới Melanie có đúng không. Biết tính cô con gái nóng nảy hay hờn giỗi của mình, cha nàng khuyên nàng hãy đừng làm rộn chuyện chạy theo một người đàn ông không yêu nàng. Nàng nói nàng không màng gì đến nông trại Tara này. Cha nàng bèn lựa lời giải thích cho đứa con gái thiển cận cứng đầu hiểu Tara là gia sản vô giá luôn luôn cần phải gìn giữ và bảo vệ. Cũng may là sau này, nàng nhớ lại lời cha dạy. Bóng hai cha con đứng bên một thân cây trơ trụi khô cành in trên nền trời hoàng hôn rực rỡ...(phông vẽ, cảnh dựng trong phim trường, nhưng rất đẹp). 
***
Ngày hôm sau, để chuẩn bị cho bữa tiệc barbecue bên trang trại láng giềng Mười Hai Cây Sồi, bà vú Mammy người da đen thắt giây nịt bụng cho Scarlett, vừa làm vừa rầy la tơi bời trong khi nàng thì cố bám chặt vào trụ giường. Dù Scarlett giả vờ khổ sở như thế nào cũng không qua mặt được bà vú; bà bắt nàng phải ăn cho hết đĩa thức ăn mà người hầu gái Prissy bưng ra cho nàng. Nàng thì cứ kéo áo xuống cho phần ngực lộ ra thêm và bà vú thì cứ kéo lên. Bà bảo:
- "Cô không được khoe ngực trước ba giờ chiu!"
Bà nói con gái gia đình nền nếp phải ăn uống nhỏ nhẹ, không được "táp sồng sộc như heo"; nàng cứng đầu cho điều bà nói đó là điều nhảm nhí (Fiddle-dee-dee) và cãi lại rằng Ashley chẳng hề chê nàng về chuyện nàng ăn nhiều. Bà nói bà chưa hề thấy Ashley có ý định hỏi cưới nàng làm vợ bao giờ. Nghe thế, nàng dỗi, bưng thức ăn đến ngồi xuống bậc thang nhai ngấu nghiến. 
Các cỗ xe ngựa của khách khứa ăn mặc lịch lãm lần lượt đỗ lại trước trang trại Twelve Oaks với hàng cột tráng lệ. Scarlett cũng bước vào đại sảnh rộng lớn và được Ashley Wilkes ân cần tiếp đón. Người yêu (và cũng là em họ) của Ashley là Melanie Hamilton cũng trờ đến mừng rỡ đón nàng:
- "Lúc nào chị cũng yêu quí em lắm lắm, Scarlett ạ. Chị chỉ ước ao được giống như em". 
Description: http://wakecounty.files.wordpress.com/2011/07/gone_with_the_wind1.jpgDescription: http://images2.fanpop.com/images/photos/4300000/Gone-With-the-Wind-gone-with-the-wind-4367855-1024-768.jpg
Scarlett tiếp đón hai chàng thanh niên khác đến bắt chuyện với nàng. Một người là Charles Hamilton, em trai cũa Melanie; và một người là Frank Kennedy, bạn trai của Suellen và cũng là em gái của Scarlett. 
Vừa bước lên cầu thang, Scarlett vừa hỏi một người bạn của nàng là Cathleen Calvert anh chàng có râu mép đứng một mình nơi chân cầu thang là ai. Cathleen đáp:
- "Bồ không biết hả? Tay đó là Rhett Butler ở Charleston nổi tiếng là dân chơi đó."
Lúc đó thì Rhett nhìn Scarlett chăm chăm từ đầu đến chân như muốn lột trần nàng. 
Ashley và Melanie đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài sân. Ashley nhìn người yêu âu yếm nói:
- "Em thuộc về ngôi nhà này như nó đã đợi em từ muôn thuở."
Nàng đáp:
- "Nơi đây còn hơn là một ngôi nhà đối với em. Nơi đây là cả một thế giới mới luôn muốn được yêu kiều đẹp đẽ. Cho dù thế nào đi chăng nữa, em sẽ yêu anh mãi như thế này cho đến khi chết." 
Ngoài sân, đám con trai bu lấy Scarlett. Ðến giờ nghỉ trưa, Suellen mỉa mai hỏi chị:
- "Scarlett này, Ashley của chị hôm nay thế nào? Dường như là anh ấy chẳng mấy đến xỉa gì đến chị thì phải."
Trong lúc các cô nằm sắp lớp bên nhau nghỉ trưa, Scarlett lẻn xuống lầu tìm cơ hội hỏi chuyện riêng với Ashley.
Nhóm thanh niên đang bàn luận sôi nổi về đề tài chiến tranh. Mọi người hào hứng tiên đoán miền Nam sẽ chiến thắng nhanh chóng, nhất là ông Gerald O'Hara cha của Scarlett rất hăng say. Một người hỏi Rhett cảm nghĩ như thế nào, chàng nói hy vọng miền Bắc để yên cho miền Nam tách ra mà không đổ máu. Chàng nói:
- "Hầu hết thảm cảnh trên thế giới là do chiến tranh. Và khi chiến tranh qua rồi, không ai hề biết là đánh nhau để làm gì."
Thấy đám đông ồn ào với lòng yêu nước hăng say quá đáng, Rhett nói tiếp:
- "Tôi nghĩ thật khó mà thắng giặc bằng mồm các ngài ạ...Tôi phải nói thật là miền Bắc trang bị tối tân hơn chúng ta...Chúng ta chỉ có bông vải, nô lệ và lòng kiêu căng."
Chàng dự đoán miền Nam sẽ thất bại vì nguồn tài nguyên đang hao hụt dần. Thấy mọi người tiu ngỉu, chàng nói:
- "Dường như tôi đang làm hỏng cuộc vui của quí vị.” 
………………..
Một cảnh rất nổi tiếng của phim là cảnh thư viện khi Scarlett hăm hở chận lối Ashley; chàng miễn cưỡng bị lôi vào thư viện và nghe Scarlett bày tỏ tình yêu. Chàng khuyên như khuyên một người em gái: 
- “Em gom hết bao nhiêu trái tim hôm nay rồi chưa đủ sao? Kể cả tim của anh nữa cũng ngập dấu răng em. 
- “Anh đừng đùa ghẹo em nữa. Em yêu anh, em yêu anh. Anh hãy nói là anh cũng yêu em… 
- “Ðáng lẽ em không nên nói thế. Nếu em nghe lời của anh nói ra đây, em sẽ thù ghét anh. 
- “Không bao giờ em có thể thù ghét anh. Và em biết chắc là anh cũng quan tâm đến em, có đúng thế không anh? 
- “Có, anh có nghĩ tới em. Ôi, mình hãy ra khỏi chỗ này và quên hết những điều mình vừa nói có được không? 

Description: https://encrypted-tbn2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcR2GKwGuN7OZ5nQJv8H75RZkz2HBKxxiaE_cmUWAGbb1zBDAyeHqg
Ashley ước gì nàng không hề thố lộ tình yêu. Khi chàng báo tin chàng sẽ cưới Melanie, nàng đau khổ. Chàng nói:
- “Tại sao em làm cho anh phải thốt ra những lời làm em đau khổ? Làm sao để cho em hiểu anh đây? Em còn trẻ quá và không suy nghĩ, em chưa hiểu hôn nhân là gì.”
Chàng giải bày thêm:
- “Melanie cũng giống như anh, Scarlett ạ. Cô ấy là một phần của máu huyết anh. Anh với cô ấy rất hiểu nhau.”
Scarlett không bỏ cuộc:
- “Nhưng anh yêu em. Anh có yêu em!”
Do bản tính quá mềm yếu, Ashley phân trần:
- “Anh không có được sự đam mê đối với cuộc đời như em. Chúng ta khác biệt nhau hoàn toàn nên không thể nào có một cuộc hôn nhân hạnh phúc được.”
Scarlett đổ lỗi oan cho chàng đã đưa nàng vào tình yêu lầm lẫn này. Nàng tát tai chàng và nói:
- “Em sẽ thù ghét anh cho đến chết. Em không biết nghĩ ra từ ngữ thậm tệ nào để gọi anh nữa.”
Ashley lẳng lặng bỏ đi. Trong lúc quá bực tức, Scarlett chụp một lọ hoa và ném vào bệ lò sưởi. Từ phía sau sofa trước lò sưởi, Rhett Butler lù lù đứng lên làm tỉnh như không và hỏi mt cách hóm hnh:
- “Chiến tranh bắt đầu rồi ư?" 
…………………
Description: http://www.dvdbeaver.com/film2/DVDReviews47/gone_with_the_wind_blu-ray/large/large_gone_with_the_wind_blu-ray2.jpg
Qua một cảnh khác, một người đi ngựa đến báo tin chiến tranh đã lan rng và Bc quân đã phn công mãnh lit. Ðám thanh niên nhốn nháo chuẩn bị đầu quân.
Nhìn thấy cnh Ashley hôn từ giã hôn thê Melanie, Scarlett cm thy bun ti và tht vng cho tình yêu vô vng ca mình. Trong mt giây phút dỗi hn nông ni, nàng nhận lời cầu hôn của Charles Hamilton.
Thế là ch một ngày sau đám cưới của Ashley với Melanie, Scarlett cũng làm lễ cưới với Charles. Thấy Scarlett khóc, Charles ngây thơ tưởng vợ thương xót vì mình nên nói:
- “Ðừng khóc em. Chiến tranh sẽ chấm dứt trong mấy tuần lễ thôi. Rồi thì anh sẽ về với em.”
 
Nhưng ch sau mt khong thi gian ngn ngi, Scarlett đã trở thành quả phụ bất đắc dĩ vì Charles bị bệnh sưng phổi chết trong trại huấn luyện và chưa kịp ra mặt trận. Nàng nói với bà vú Mammy:
- “Vú ơi! Con còn quá trẻ mà đã trở thành quả phụ.” 
Nàng khóc than với mẹ nàng, chẳng phải vì buồn chồng mất, mà vì cảnh đời tương lai  nhàm chán ở nông trại và viễn tượng phải mặc y phục toàn một màu đen tang tóc. Nàng xin phép mẹ nàng để đi Atlanta , viện cớ Melanie cần người giúp đỡ trong những ngày sắp sửa khai hoa nở nhụy. Mammy tinh ý biết tẩy của nàng là nàng tạo cơ hội để được gần Ashley khi chàng về nhà nghỉ phép. Bà nói:
- “Ông ấy thuộc về Melanie rồi. Cô đừng có đến đấy mà ngồi chờ như một con nhện rình mồi đó nhé.” 
……………….
Description: http://media-2.web.britannica.com/eb-media/81/77081-050-B4287213.jpg
Tại một buổi dạ vũ gây quỹ cho bệnh viện quân y, Scarlett xuất hiện trong y phục tang chế toàn đen khiến mọi người chú ý nhìn nàng. Thấy mọi người khiêu vũ, nàng ngứa chân cũng ngún nguẩy theo. Chợt nàng sửng sốt khi nghe Rhett Butlet được trịnh trọng giới thiệu. Anh chàng đang đi thu nhận tặng vật cho quân y viện. Melanie không ngần ngại cởi nhẫn cưới của mình để hiến tng cho chính nghĩa. Rhett thật sự cảm kích trước nghĩa cử cao đẹp của Melanie. Nhưng khi Scarlett cũng cởi nhẫn cưới bỏ vào nón đựng quà, Rhett nghĩ rằng nàng làm thế chỉ vì muốn phô trương nên chàng cười ranh mãnh và trêu:
- “Tôi biết chiếc nhẫn đối với bà mang nhiều ý nghĩa biết là dường nào.” 
Khi cuộc đấu giá gây quỹ bắt đầu với điều kiện ai kêu giá cao nhất thì sẽ được chọn bất cứ phụ nữ nào để khiêu vũ, đa số mọi người kêu giá 20 rồi 25 đồng. Vì muốn nhảy với Scarlett, Rhett kêu 150 đồng trước sự há hốc kinh ngạc của mọi người. Có người trong ban tổ chức lưu ý việc Scarlett còn là tang phụ nên sự “đấu thầu” của Rhett e rằng sẽ khiến cho Scarlett không chấp nhận. Nhưng Scarlett sợ mất cơ hội để nhảy nhót vui chơi nên nàng vội vã la lên “Oh yes, I will!” làm cho bà dì Pittypat của Melanie té xỉu! 
Trong khi hai người khiêu vũ với nhau, Rhett nói với Scarlett ý định muốn chinh phục nàng, muốn nghe nàng nói ba tiếng “I love you” với chàng như là nàng đã từng nói với Ashley. Mặc dù trong thâm tâm nàng cũng có một mối cảm tình nào đó dành cho chàng, nhưng bản tính tự ái vẫn không cho nàng xuống nước nhượng bộ. Bằng vẻ thách thức, nàng đáp:
- “Thưa ông thuyền trưởng Butler , ngày nào ông còn sống, ông sẽ không bao giờ được nghe ba tiếng đó.” 
Trong khi chiến tranh tiếp diễn, Melanie nhận được một bức thư của Rhett viết từ hải ngoại; trong thư có hai chiếc nhẫn cưới Rhett gửi trả lại cho nàng và Scarlett với câu thắm thiết:
- “Hợp Bang có thể cần sự hy sinh xương máu của thanh niên, nhưng không thể nhận máu từ con tim của những người chinh phụ.” 

Description: http://images5.fanpop.com/image/photos/27800000/Gone-with-the-Wind-gone-with-the-wind-27877947-500-329.png
Từ Paris trở về, Rhet mang tặng cho nàng chiếc nón bonnet màu lục rất đẹp. Nàng thích lắm, đội thử ngay, nhưng chẳng biết đâu là bề trước đâu là bề sau. Dĩ nhiên, Rhett có dịp để chế nhạo nàng. 
Tin tức tướng Robert E. Lee chỉ huy quân Hợp Bang phải rút quân tháo lui ra khỏi trận địa Gettysburg ở Pennsylvania được đăng trên tờ báo Examiner với danh sách của hàng ngàn tử sĩ. Scarlett cùng Melanie chăm chú và hồi hộp dò danh sách. Trước sự đau buồn của đám đông, Scarlett không dấu được nỗi sự vui mừng khi nàng không thấy tên của Ashley trong danh sách quân nhân t trn đó.
Giáng Sinh 1863, Ashley về phép. Scarlett đứng xa xa tủi thân nhìn cảnh Melanie chạy đến mừng chồng trên thềm nhà  ga xe lửa.
 
Bữa tiệc đoàn tụ ngày Giáng Sinh chỉ có mỗi một con gà cuối cùng vừa bắt ngoài vườn. Melanie tặng chồng chiếc áo nàng đan. Trước khi Ashley lên đường để trở về đơn vị, Scarlett tặng chàng chiếc khăn quấn lưng. Ashley nhắn nhủ Scarlett hãy săn sóc giùm Melanie. Trong chàng giờ đây không còn niềm hăng say và tin tưởng ở vinh quang nữa. Chàng nói với Scarlett:
- "Hết rồi, em ạ. Khi chiến tranh tàn, thế giới của chúng ta cũng s tàn theo... Lính của đơn vị anh phi đi chân đất gia tri tuyết ngập đầy ca miền Virginia."
Nàng hôn chàng và nói trái tim nàng đã thuộc về chàng, đòi chàng cũng xác định như thế. Ðứng bên cửa sổ, nàng nhìn chàng ra đi, lòng nuôi hy vọng tình thế sẽ đổi khác sau chiến tranh. 
Thành ph Atlanta th ph ca phe min Nam đm chìm trong buồn thảm vì đang lo tiếp nhận hàng ngàn thương binh và dân di tản... Scarlett cùng với Melanie ở lại và tình nguyện làm nữ cứu thương. Có những lúc Scarlett quá mệt mỏi và chán nản trước cảnh tượng bi thảm, Melanie phải khuyên nhủ nàng làm tròn bổn phận chăm sóc thương binh, vì đó có thể là Ashley hay bất cứ ai.
Cô gái giang hồ Belle Watling mang vàng đến đưa cho Melanie để giúp cho bệnh viện. Scarlett thấy tên viết tắt của Rhett thêu trên khăn đựng vàng, nàng không khỏi tỏ vẻ khinh bỉ.
Bắc quân của tướng Liên Bang Sherman nả đợt đại bác đầu tiên bắn vào thành phố. Dân chúng hoảng hốt cùng nhau chạy loạn trong khi một toán Nam quân vẫn hiên ngang đi ra chiến trường. Bắc quân trên đường tiến vào thành phố, đạn đại bác nổ khắp nơi, kể cả nhà thương. Khi vị bác sĩ già bắt buộc phải cưa chân một thương binh mà không có thuốc tê mê và gọi Scarlett đến phụ một tay, nàng vừa kinh hãi vừa chán nản nên bỏ đi. Nàng nói:
- "Tôi đóng góp đủ rồi. Tôi đi về nhà đây. Tôi không muốn thấy cảnh chết chóc, không muốn nghe tiếng rên la đau đớn nữa."
Scarlet chạy đi trong cảnh kinh hoàng hỗn loạn đang diễn ra ngoài đường phố. Ðoàn lao công da đen vác cuốc xẻng đi đào tuyến phòng thủ, trong số đó có một gia nhân cũ là Sam Bự cho nàng biết một ít tin tức về nông trại Tara . Trong lúc nàng đang hoang mang tuyệt vọng thì Rhett xuất hiện. Rhett bảo nàng hãy quên Ashley đi và rủ nàng cùng chàng rời bỏ miền Nam đang ngập chìm trong khói lửa. Rhett nói:
- "Ở đây cũng vô ích! Cứ để cho nó sụp đổ. Thiếu gì nơi đẹp đẽ đi đi thăm: Mexico , London , Paris ..."
Scarlett tức giận:
- "Tôi thù ông, tôi khinh ông, ông Rhett Butler ạ. Tôi sẽ thù ông và khinh ông cho đến chết."
Rhett vẫn điềm nhiên đáp:
- "Chưa chắc, Scarlett. Ðể rồi xem. Không lâu đâu."
Atlanta kháng cự được 35 ngày thì mất. Melanie đang ở nhà bà dì và đã gần đến ngày sanh. Scarlett không biết phải tính sao. Ðứa hầu gái Prissy bảo nó biết đỡ đẻ nhưng thật ra nó chẳng biết gì. Scarlett bảo nó đi gọi bác sĩ Meade thì nó cũng đi nhưng không dám vào nhà thương hỏi ông vì sợ trông thấy cảnh ghê rợn khủng khiếp. Scarlett tự mình đi đến bệnh viện ngoài trời vì có quá nhiều thương binh nằm la liệt cạnh ga xe hỏa. Chính Scarlett khi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp này cũng không giấu được tia mắt kinh hoàng, nhưng nàng vẫn can đảm bước qua hàng hàng lớp lớp xác người và thương binh.
(Cảnh phim có một lỗi kỹ thuật là Scarlett chạy ngang qua một cột đèn điện. Trận chiến Atlanta xảy ra năm 1864 trong khi mãi đến năm 1879 Thomas Edison mi phát minh ra bóng đèn điện.) Cảnh tượng được chiếu ra xa, xa thêm nữa như mãi tận chân trời.
Dĩ nhiên là bác sĩ Meade từ chối đi đỡ đẻ. Ông mt mi nói:
- "Cô điên à? Tôi nỡ lòng nào bỏ họ để đi lo cho một đứa bé! Họ đang chống chọi với cái chết. Không phi mt mà cả trăm, cả ngàn người!" 
Thất vọng, Scarlett trở về nhà, chỉ còn biết trông cậy đứa tớ Prissy, chẳng ngờ cô bé nói:
- "Trời ơi! Phải có bác sĩ vì tôi chẳng biết gì về đỡ đẻ hết!"
Scarlett tức giận quá nên tặng cho nó một tát tai nẫy lửa khiến cho nó s hãi khóc thét lên. Rồi nàng cũng liều đóng vai cô mụ với sự trợ giúp của Prissy lính quýnh. Melanie sinh được một bé trai. Scarlett sai Prissy đến quán rượu Red Horse nơi cô điếm tốt bụng Belle Watling làm việc để hỏi xem Rhett đang ở đâu và nhờ Rhett tìm giúp cho phương tiện để rời khỏi Atlanta.
Rhett đánh xe ngựa đến. Scarlett nói nàng muốn về với mẹ ở đồn điền Tara . Rhett an ủi và trấn an nàng và đưa nàng ra khỏi Atlanta đang ngập tràn khói lửa và hỗn loạn bằng lộ trình di tản độc nhất là McDonough Rd. Chiếc xe ngựa của Rhett bị bọn côn đồ mưu toan chận lại để cướp ngựa; Rhett phải quất roi xua họ ra và phóng qua nhiều chướng ngại vật. Lửa rơi xuống đống thùng đựng chất nổ trên toa xe lửa. Xe kịp thoát, để lại đàng sau cảnh thành phố cháy rực cả một bầu trời.
Khi đã ra khỏi thành phố, Rhett dừng xe lại trao giây cương cho Scarlett và nói là chàng sẽ đi đầu quân, nói chàng đã thầm yêu nàng từ lâu và xin nàng hãy ban cho một nụ hôn tiễn người chiến binh ra cõi chết (giả vờ đóng kịch). Nàng cho chàng, không phải là một chiếc hôn, mà là một cái tát! Tuy vy, Rhett cũng chng gin. Chàng đưa nàng khẩu súng ngắn để phòng thân rồi vi vàng từ giã.
Scarlett, hai mẹ con Melanie, và Prissy phải trải qua nhiều gian truân vất vả và hiểm nguy mới về đến nông trại Tara , đi ngang qua nông trại Twelve Oaks đã bị đốt cháy trông hoang tàn. Melanie nhìn thấy mộ bia cha của Ashley. Con ngựa kéo xe kiệt sức ngã xuống chết. Scarlett kêu lên:
- "Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con về đây!"
Cha nàng hiện ra cửa, dáng điệu ủ rũ bơ phờ. Mammy cũng chạy ra báo cho nàng biết hai chị nàng bị bệnh thương hàn nhưng đang hồi phục. Nàng hi dồn:
- “Nhưng Mẹ đâu?”
Mở cửa một gian phòng mờ ánh đèn, Scarlett thấy thây mẹ nằm trên bàn. Nàng hét lên đau đớn. Màn ảnh tối đi.
…………………….
  Description: http://images2.fanpop.com/images/photos/4300000/Gone-With-the-Wind-gone-with-the-wind-4368008-1024-768.jpg
Người quản gia già kể lại cho Scarlett rõ những gì đã xảy ra ở Tara kể từ ngày nàng ra đi. Lính Bắc quân phá các nhà chuồng và nhà kho để lấy củi. Chúng đốt bông vải và cướp đi những gì chúng không đốt. Tài sản, của cải mất hết, cha nàng hoá điên ngồi trong văn phòng nhìn đống chứng khoán đã tr thành giy ln vô dụng. Scarlett hỏi cha:
- "Không tiền, không thức ăn, phải làm sao đây hở cha?"
Ông như người mất hồn, không nhận rằng vợ ông đã chết. Ông bơ thờ đáp:
- "Phải hỏi mẹ con, phải hỏi bà O'Hara."
Nàng trấn an:
- "Cha đừng lo. Ðã có con đây."
Với một người cha quẩn trí, hai đứa em gái đau ốm, ba người gia nhân trung thành chưa bỏ đi, Scarlett thấy mình đã trưởng thành, đứng ra nhận lãnh trách nhiệm, thề sẽ gầy dựng lại Tara . Sáng sớm, nàng ra đồng bươi bới, đào được rễ củ, bỏ miệng nhai, ọi, rồi nằm lăn ra đất mà khóc. Nhưng rồi nàng đứng lên thề với đất trời: "Dẫu có phải nói dối, ăn cắp hay ngay cả giết người, tôi cũng làm! Tôi thề là sẽ không bao giờ đói khổ nữa!" Bóng nàng vươn cao như thách đố với bầu trời rực nắng buổi bình minh đón chờ một ngày mai tươi sáng.
……………………
Scarlett đôn đốc hai cô em gái Suellen và Careen cùng mấy gia nhân ra đồng làm việc thu nhặt bông vải. Khi cô em Suellen than van và dám mở miệng nói "Em ghét Tara", Scarlett không do dự tặng cho em một cái tát, mặc dù trước đây chính nàng cũng đã từng nghĩ như thế. Bây giờ, nàng xem đó là một lời xúc phạm đối với vong hồn người mẹ vừa nằm xuống và người cha tuy còn sống nhưng vô hồn.
Một tên lính Bc quân ca Liên Bang đào ngũ vào nhà đang lục tủ để cướp nữ trang thì thấy Scarlett xuất hiện nơi cầu thang. Hắn xem thường nên bước lên định mưu toan cưỡng hiếp, không ngờ Scarlett bình tĩnh giết hắn bằng khẩu súng của Rhett đã trao cho nàng để phòng thân. Melanie cũng rời giường bệnh bước ra với thanh gươm trên tay. Hai chị em bạn tay yếu chân mềm phải gấp rút bí mật thủ tiêu tử thi để che giấu mọi người. Melanie tìm thấy một mớ đồng tiền vàng trong túi thây tên lính.
Tướng Lee của Hợp Bang miền Nam ký kết văn bn đầu hàng. Chiến tranh chấm dứt năm 1865. Theo chân đoàn bại binh miền Nam hồi hương còn có bọn người miền Bắc xuôi Nam để bóc lột kiếm ăn mà người miền Nam ghét hận và khinh bỉ. Melanie được biết, qua sự dọ hỏi tin tức từ đám người trở về, Ashley đã bị bắt làm tù binh. Frank Kennedy, một cựu quân nhân Hợp Bang và là bạn trai của Suellen muốn xin phép Scarlett để được cưới Suellen khi nào anh ta đã ổn định tài chánh.
Ashley lếch thếch trở về. Melanie mừng rỡ chạy ra cổng đón chồng. Scarlett cũng định chạy theo, nhưng bà vú ngăn nàng lại.
Giữa lúc trang trại Tara đang túng thiếu đủ mọi thứ kể cả món thuế ba trăm đồng, Ashley than thở rằng đời chàng không còn gì. Scarlett nói chàng còn có tình yêu của nàng dành cho chàng và rủ chàng cùng nhau trốn đi. Ashley không thể bỏ vợ con. Chàng nói Scarlett đã hy sinh nhiều cho vợ con chàng; chàng có bổn phận phải ở lại để tìm cách giúp nàng xây dựng lại Tara . Scarlett nói ở đây không còn gì cả. Ashley nói còn có một thứ; đó là danh dự. Chàng cũng chỉ cho Scarlett thấy có một thứ mà nàng còn yêu hơn cả chàng; đó là Tara .
Một hôm, cặp vợ chồng Jonas Wilkerson và Emmy Slattery, là dân miền Nam nhưng trở cờ và hợp tác với phe thắng Bắc quân, xum xoe đến đề nghị mua trang trại Tara . Scarlett giận dữ hốt đất ném đuổi hn đi. Hắn ta ngạo mạn nói, "Ðể rồi xem!" Gia chủ Gerald O'Hara, cha ca Scarlett, nghe vậy uất ức nên phóng lên ngựa đuổi theo. Tui già sc yếu, ông đã ngãxung đt chết khi con nga phóng nhanh.
Chôn cất cha xong, Scarlett đi Atlanta để tìm Rhett xoay tiền trả thuế trong chiếc áo may bằng màn cửa sổ màu lục. Tuy đang bị Bắc quân giam về tội buôn lậu nhưng Rhett được đối xử đặc biệt vì anh ta cố tình giả vờ thua trong lúc đánh bạc với tên thiếu tá trưng trại giam.
Description: http://images2.fanpop.com/images/photos/4300000/Gone-With-the-Wind-gone-with-the-wind-4372308-1024-768.jpg
Tuy Scarlett diện áo đẹp cốt để che giấu tình trạng khốn khổ nhưng hai bàn tay chai cứng đã nói lên sự thật. Mưu tính thất bại, Scarlett ra về cũng vừa lúc nàng gái điếm Belle Watling đến nhà giam thăm Rhett.
Ðường phố Atlanta nhộn nhịp trong thời kỳ tái xây dựng. Những kẻ biết nắm bắt cơ hội phất lên làm giàu mấy chốc, trong đó có Frank Kennedy, người đang định cưới Suellen. Thấy Frank giàu có, Scarlett đặt điều nói là tháng sau, Suellen sẽ làm đám cưới với một anh trai làng. Scarlett tán tỉnh Frank; anh chàng mắc bẫy và chịu kết hôn với nàng. Thế là Scarlett nghiễm nhiên trở thành bà chủ trại cưa, ký ngân phiếu ba trăm đô đ trả tiền thuế mt cách dễ dàng.
Khi Ashley thông báo chàng sẽ đi New York làm việc ngân hàng, Scarlett nài nỉ chàng ở lại giúp nàng trông coi trại cưa. Vì vợ hiền Melanie nói thêm vào nên Ashley chịu ở lại.
Scarlett chứng tỏ là một doanh gia nhiều thủ đoạn bất chấp mọi thứ gọi là đạo đức và lòng lương thiện. Nàng sẵn sàng làm thân với bọn cơ hội người miền Bắc, học hỏi phương cách cạnh tranh của họ để đánh bại họ trong thương trường. Nàng đt tên mới cho doanh nghiệp là Wilkes & Kennedy.
Rhett đến viếng cơ s kinh doanh của nàng. Vẫn với bản tính hay châm chọc cố hữu, Rhett không ngừng mỉa mai Scarlett về những mưu tính hành động của nàng. Scarlett cũng ngang ngược không kém, phớt lờ những lời bình phẩm của Rhett, một mình đánh xe đi đến xưởng cưa; lộ trình phải đi qua Shanty Town , một khu nhà tồi tàn kém an ninh. Nàng bị hai tên côn đồ, một trắng một đen, tấn công; may lúc đó có Big Sam, một cai thợ cũ của cha nàng, cứu kịp.
Nàng kể lại sự việc vừa xảy ra trước sự lơ là chẳng mấy quan tâm của mọi người. Frank Kennedy chồng nàng, Ashley, cùng với một số cựu dân quân miền Nam khác đi dự một buổi họp hội kín (Hội Ku Klux Klan) cho kế hoạch tấn công Shanty Town để trả thù danh dự cho nàng. Ðêm đã khuya mà bọn họ vẫn chưa về. Các bà các cô ở nhà bắt đầu lo sợ, ngồi thêu may mà dạ chẳng yên, cứ nhìn đồng hồ gõ từng tiếng sốt ruột.
Lúc ấy Rhett hiện ra báo tin là mấy ông chồng của các bà đang gặp nạn lọt bẫy phục kích của Bắc quân. Melanie tin tưởng Rhett nên nói cho Rhett biết địa điểm họp. Rhett tức tốc đi cứu nguy. Một toán Bắc quân dưới quyền chỉ huy của đại úy Tom đến tìm mấy ông chồng vì nghi ngờ họ có nhúng tay vào vụ tấn công Shanty Town . Toán quân vây nhà chờ đám đàn ông về. Rhett, bác sĩ Meade và Ashley giả say trở về. Ðại úy Tom hăm bắt Ashley về tội phản loạn. Rhett phải lanh trí bịa đặt là họ từ nhà thổ của cô điếm Belle Matling uống say trở về. Sự thật là họ có can dự vào cuộc tấn công ở Shanty Towm khiến cho Frank Kennedy bị giết và Ashley bị thương. Thế là Scarlett trở thành quả phụ một lần nữa, thừa hưởng và cai quản một cơ sở làm ăn lớn đang phát đạt.
Melanie đến cám ơn Belle Watling đã cứu mạng chồng. Belle luôn luôn ca ngợi tính nết hiền thục và sự ưu ái mà nàng dành cho mọi người. Trái lại, Belle nhận xét rằng Scarlett là một con người tàn ác đã đưa chồng đến cái chết.
Rhett đến thăm Scarlett một buổi chiều khi nàng đang uống rượu một mình để giải sầu. Quýnh quáng, nàng phải súc miệng bằng nước hoa "Eau de Cologne" nhưng vẫn không qua mặt được một người lão luyện như Rhett. Trong một phút mềm lòng hiếm hoi, Scarlett lộ vẻ ân hận. Nàng nghĩ đến mẹ nàng, một phụ nữ dịu hiền và tử tế. Cũng may là mẹ nàng đã chết để khỏi thất vọng vì nàng. Rồi Rhett quì xuống chính thức cầu hôn với hy vọng một ngày kia Scarlett quên được tình yêu trong ảo tưởng với Ashley để tỉnh ngộ và yêu chàng chân thật. Scarlett ưng chịu.
Hai người đi hưởng tuần trăng mật ở New Orleans bằng tàu trên sông Mississippi . Sau đó, Rhett mua một dinh thự sang trọng cho hai người, đồng thời xây dựng trang trại Tara huy hoàng trở lại như mới. Thấy Scarlett sung sướng giàu có, Suellen càng ganh ghét với chị nên buông li than th: "Chị ấy có 3 đời chồng rồi, trong khi tôi là một gái già!"
Scarlett mang theo bà vú Mammy và đứa hầu gái Prissy về nhà mới. Sau khi Scarlett hạ sanh bé gái Bonnie Blue Butler, bà vú xin lỗi ông chủ Rhett vì đứa trẻ sơ sinh không là con trai. Rhett vui sướng rót cho bà một ly rượu mạnh để mời bà cùng chia vui và hớn hở nói: "Con trai thì có ích gì cho ai! Bằng chứng là tôi đây này, bà thấy có đúng không?"
Sau khi sinh nở, Scarlett thất vọng vì vòng eo của mình không còn thon nhỏ như xưa và lo sợ sự sinh con sẽ hủy diệt dần sắc đẹp của nàng. Nàng lạnh lùng bảo cho Rhett biết nàng không muốn có con nữa. Rhett thầm biết vợ mình vẫn còn nuôi giữ ngọn lửa tình yêu lãng mạn với Ashley nên chàng cũng nói thẳng là chàng sẽ tiếp tục giao du với người tình hờ Belle Watling:
- "Trên đời này có thiếu gì chuyện làm và thiếu gì người khác. Tôi sẽ không bị lẻ loi đâu. Tôi sẽ tìm vui chỗ khác!"
Scarlett khóa cửa phòng ngủ và không muốn liên hệ xác thịt với Rhett nữa để tránh thụ thai. Rhett tông bể cửa rồi nói:
- "Ðừng khóa cửa vô ích! Tôi mà muốn vào thì không có cửa nào ngăn tôi được!"
Chàng giận dữ ném ly rượu whiskey đang còn cầm trên tay lên bức tranh chân dung cỡ người thật của nàng. Giờ đây giữa hai người không còn gì ngoài sợi giây ràng buộc là đứa con. Rhett rất thương yêu và chìu chuộng con vì chàng tìm thấy ở đứa con sự thương yêu mà chàng không được đón nhận từ người vợ. Chàng tập cho con cưỡi ngựa, hy vọng con mình sẽ trở thành một nữ kỵ mã tài ba nhất của miền Nam .
Một hôm Scarlett đến trại cưa gặp Ashley ôn lại chuyện hai người đã biến chuyển ra sao kể từ sau chiến tranh. Ashley ôm Scarlett vào lòng. Em gái của Ashley là India Wilkes nhìn thấy và báo cho Rhett biết. Rhett tức khắc nghĩ rằng vợ đã ngoại tình. Cuộc hôn nhân coi như đến hồi tan vỡ. Ðến hôm sinh nhật Ashley, Scarlett cáo ốm không đi vì ngại gặp mặt Melanie. Rhett mắng vợ là hèn, bắt nàng phải thay y phục để đi dự dạ hội sinh nhật. Rhett đưa vợ đến trước địa điểm tiệc sinh nhật và bảo vợ:
- "Cô vào một mình đi! Bầy sư tử đói đang chờ cô đấy!"
Melanie xem như chẳng có chuyện gì xảy ra giữa Ashley và Scarlett, vẫn tiếp đón nàng niềm nở, mời nàng cùng nhau chào đón khách.
Sau tiệc sinh nhật, nửa đêm Scarlett xuống lầu và thấy Rhett đang ngồi buồn uống rượu một mình nơi phòng ăn thắp đèn cầy. Rhett bắt nàng phải ngồi xuống và phải lắng tai nghe. Rhett nói cho Scarlett biết lý do Melanie không muốn làm lớn chuyện là vì nàng trọng danh dự và không muốn làm cho người nàng yêu quí là Scarlett phải mất mặt. Nhưng vì lý do nào Melanie yêu quí Scarlett thì Rhett không biết. Rhett nói Ashley không thể phản bội vợ trong tâm tưởng mà cũng không thể ngoại tình trong thực hành. Rhett tức giận nói "Tại sao ông ta không quyết định chọn một đi chứ?"
Rhett dùng hai tay ôm siết đầu Scarlett như thể muốn bóp cho văng ra hình ảnh người tình Ashley khỏi trí óc của vợ. Chàng gm lên:
- "Với đôi bàn tay này, anh có thể xé em ra từng mảnh. Anh sẽ làm nếu như anh có thể mang hình ảnh của Ashley ra khỏi trí óc em vĩnh viễn."
Trong cơn ghen say, Rhett tưởng đâu chàng làm như thế thì Scarlett sẽ khiếp sợ. Nhưng Scarlett vùng ra và bằng giọng thách thức nói:
- "Chẳng bao giờ anh có thể bắt nạt tôi và làm cho tôi phải sợ! Anh sống với đất bụi cả đời nên anh chẳng hiểu điều gì khác. Anh đi ghen với điều anh không hiểu!"
Rhett:
- "Phải, tôi ghen! Tôi biết em chung thủy với tôi từ bấy lâu nay! Vì sao? Vì Ashley thuộc gia đình trọng danh dự; còn chúng ta thì không!"
Hờn ghen, giận dữ, cô đơn, và say nữa, Rhett dùng sức ôm hôn Scarlett một cách mạnh bạo, bất chấp sự chống cự, và bồng nàng phóng lên cầu thang từng hai nấc một. Rhett muốn biểu lộ quyền làm chồng và quyền sở hữu; nếu chàng không thể làm chủ tâm hồn nàng nhưng chàng vẫn có thể chiếm đoạt thể xác nàng, mặc dù hành động cưỡng bức vợ không còn được pháp luật ngày nay chấp nhận.
Description: http://chrislejarzar.files.wordpress.com/2010/05/gone-with-the-wind-gone-with-the-wind-4376036-1024-768.jpg
Nhưng buổi sáng hôm sau, Scarlett thức dậy với nét mặt rạng rỡ và nụ cười tươi hớn hở chứng tỏ nàng cũng hưởng ứng cuộc vui thú vợ chồng đêm trước và tỏ vẽ dường như sẵn sàng làm hòa với chồng. Rhett ăn mặc chỉnh tề bước vào phòng ngõ lời xin lỗi về lối hành xử không mấy lịch sự của mình đêm trước. Nhưng chàng cũng nghiêm trang bảo cho vợ biết ý định chàng muốn ly dị vì mối xung đột cá tính giữa hai người dường như không thể nào hàn gắn được. Rhett cũng thông báo cho vợ biết hôm sau chàng sẽ đi Luân Ðôn du lịch một chuyến dài và mang con theo.
Trong khi du lịch bên Anh Quốc, Bonnie thường bị ác mộng nên đòi về nhà sớm. Về nhà thấy sắc mặt vợ có vẻ nhợt nhạt, Rhett hỏi lý do; Scarlett báo cho chồng biết nàng có thai sau lần bị chồng cưỡng bức. Rhett cay đắng và mỉa mai:
- "Thật vậy à? Ai là người cha may mắn thế?"
Scarlett nghe lời cay đắng nên tức giận trả đũa không kém:
- "Anh thừa biết đó là của anh. Nếu anh không muốn giữ cái thai thì tôi cũng chẳng cần! Không có người đàn bà nào muốn có con với một kẻ đểu cáng như anh. Tôi thà có con với bất cứ người nào khác!"
Rhett châm dầu vào lửa:
- "Ðừng lo! Biết đâu sẽ có tai nạn xảy ra!" (Bản phân cảnh ghi câu đó là "Ðừng lo! Biết đâu có xẩy thai" nhưng bị kiểm duyệt).
Giận quá, Scarlett dang tay tát chồng. Rhett né tránh; Scarlett mất đà té nhào xuống cầu thang dài và xẩy thai thật. 
Rhett khóc trong đau khổ và than thở với Melanie:
- "Cô ấy không muốn có con nữa, nhất là với tôi. Tôi đã làm khổ cô ấy vì cô ấy luôn làm khổ tôi. Phải chi cô ấy tha thứ cho tôi. Tha thứ cho những gì đã xảy ra."
Melanie đề nghị Rhett hãy làm hòa với Scarlett và hai người nên có một đứa con nữa. Rhett thành thật lắng nghe và cám ơn nàng.
Sau khi Scarlett bình phục, ngoài vườn hoa nhà của hai người, Rhett giảng hòa với vợ và xin nàng tha thứ. Chàng đề nghị hãy bán hoặc cho hết phần hùn trong xưởng cưa cho Ashley rồi hai vợ chồng sẽ đi xa. Giữa lúc ấy, Bonnie cãi lời cha dặn, ỷ rằng mình đã lớn và giỏi hơn; cô bé phi ngựa nhảy qua một rào cản cao. Scarlett chợt nghĩ con nàng cũng có tính giống cha nàng; và rồi nàng sững sờ chết lặng khi thình lình, phải chăng do định mệnh, Bonnie cũng bị té gãy cổ chết trong tai nạn bất ngờ.
Cái chết của Bonnie làm cho cả hai Rhett và Scarlett tan nát cõi lòng, nhất là Rhett. Rhett bồng thây con vào nhà, ngồi gục đầu đau khổ bên thây con, không cho mọi người làm thủ tục tẩn liệm và chôn cất. Melanie sẵn bản thân yếu đuối lại đang mang thai nên cũng ngã quị trước tình cảnh đau thương đó.
Bên giường bệnh, Melanie trăn trối xin Scarlett hãy chăm sóc ba người là Beau, đứa con trai của nàng, Rhett và Ashley. Bấy giờ Scarlett mới sau cùng nhận thức được rằng Melanie là mẫu mực phụ nữ mà nàng muốn trở thành, là người bạn tốt nhất của nàng trên đời. Scarlett cũng chứng kiến Ashley thật sự đã đau khổ trong tuyệt vọng như thế nào trước sự ra đi của người vợ hiền vì đó là tất cả của đời chàng.
Ashley nắm chặt áo vợ và nói trong nước mắt rằng chàng không thể sống mà không có nàng và nàng là giấc mơ duy nhất của chàng.
Sau cùng Scarlett nhận thức được rằng từ bấy lâu nay nàng đã phí phạm một quãng đời thanh xuân để chạy theo một mối tình vô vọng một cách trẻ con dại khờ. Ðồng thời nàng cũng chợt tỉnh cơn mơ và hiểu ra rằng nàng không hề yêu Ashley mà đó chỉ là ảo tưởng. Nàng nghĩ đến Rhett, người nàng thực sự yêu.
Trong bầu trời đầy sương, nàng hối hả chạy về nhà tìm chàng. Căn nhà mênh mông nhưng trống vắng lạnh lùng, Scarlett gọi tên chồng. Chạy lên lầu, nàng thấy Rhett đang ngồi ủ rũ trong phòng ngủ. Sau bao nhiêu năm chung sống phải chịu đựng những sự thao túng và ruồng rẫy của vợ, lại vừa mất đứa con yêu quí, Rhett chán nản tột cùng.
Chàng bảo vợ rằng bây giờ Ashley đã góa bụa và có sẵn đó chờ nàng nên chàng chỉ muốn trốn khỏi niềm đau của hiện tại. Chàng nói:
- "Anh quyết định xa em, Scarlett ạ. Sau khi ký giấy ly dị rồi thì ước mơ của em được sống chung với Ashley sẽ được toại nguyện."
Ràn rụa nước mắt và hốt hoảng, Scarlett xin Rhett hãy lắng nghe lời minh xác rằng nàng thật sự yêu chàng:
- “Chắc là em yêu anh từ lâu lắm rồi mà chỉ vì em ngu muội không biết mà thôi. Xin anh hãy tin em. Anh yêu em mà. Chị Melanie cũng nói thế.
- “Anh tin em. Nhưng còn Ashley thì sao?
- “Em chẳng hề yêu anh ấy.
- “Nhưng từ trước cho đến mãi sáng hôm nay, em lúc nào cũng cho thấy như là em yêu anh ấy thật. Không Scarlett ạ. Anh đã cố gắng đủ cách và hết mức rồi. Phải chi em chịu nhượng bộ phân nửa thôi, ngay cả lúc anh từ Luân Ðôn trở về.
- “Lúc đó em thực sự mừng anh trở về. Em nói thật. Nhưng tại lúc đó anh ác với em quá.
- “Nhưng sao lúc em đau yếu, anh mong em gọi; sao em không gọi cho anh?
- “Em muốn lắm vì em cần anh lắm. Nhưng em nghĩ anh chẳng cần em.
- “Có lẽ tại chúng ta quá cứng đầu không ai chịu thua ai. Nhưng bây giờ tất cả đều vô ích. Giả dụ như Bonnie còn sống thì chúng ta còn có cơ hội hàn gắn để sống hạnh phúc bên nhau. Anh luôn luôn muốn nghĩ Bonnie là em, một thiếu nữ trẻ thơ trở lại trước khi chiến tranh và nghèo đói đã làm thay đổi con người. Con nó cũng giống như em, và anh có thể cưng chìu nó như anh muốn được cưng chìu em. Nhưng khi con chết rồi, nó mang theo tất cả.
- “Ồ, Rhett anh. Anh đừng nói thế. Em xin lỗi anh. Xin anh tha thứ mọi lỗi lầm trong quá khứ của em.
- “Em ạ. Em thật như một đứa trẻ con. Em tưởng chỉ cần nói xin lỗi là mọi chuyện trong quá khứ có thể thay đổi được hay sao?
Mặc cho Scarlett khóc vì hối hận, Rhett phản ứng một cách vô cảm, móc túi trao nàng chiếc khăn tay và nói:
- "Ðây, em hãy cầm lấy chiếc khăn tay của anh. Chưa bao giờ mà anh thấy em có sẵn một chiếc khăn tay phòng hờ lau nước mắt."
Trước khi Rhett bỏ đi xuống lầu, Scarlett van nài:
- "Anh! Anh Rhett! Anh đi đâu?"
- “Anh trở về Charleston , quê quán của anh. 
- “Xin anh hãy cho em theo với. 
- “Không, mọi thứ ở đây đối với anh xem như hết rồi. Anh muốn được yên thân. Anh muốn xem coi có nơi nào trên đời này còn có cái gì đáng yêu đáng mến hay không. Em hiểu ý anh nói ch?
- “Không. Em chỉ  biết một điều là em yêu anh.
- “Ðó lại chính là nỗi bất hạnh của em đó Scarlett ạ.
Chàng chia tay nàng nơi cửa. Nàng hỏi:
- "Anh Rhett, nếu anh đi rồi thì em biết phải đi đâu và em sẽ phải làm gì?
Không một chút cảm động, chàng lạnh lùng trả lời nàng lần cuối:
- "Nói thật với em, anh đếch cần!"
Khi chàng đóng cửa bước ra đi giữa bầu trời mù sương, nàng tan nát cõi lòng khi biết rằng nàng yêu chàng từ bấy lâu nay và vừa đánh mất chàng. Nhưng nàng quyết tâm tin rằng nàng sẽ chiếm hữu được chàng.
Trong cảnh cuối phim, Scarlett độc thoại: "Ta không thể để mất chàng. Phải có cách nào đó để chàng quay lại nhưng hiện giờ thì chưa biết. Nếu biết thì chắc ta điên mất. Ta sẽ nghĩ ra cách vào ngày mai.”
Bước trở vào nhà, nàng nghe như có tiếng cha nàng vọng vang: " Ðất là điều đáng quan tâm nhất, là cái tồn tại sau cùng." Và âm vang của Ashley: "Còn có một thứ mà em yêu hơn cả yêu anh; đó là Tara ." Và lời của Rhett: "Nơi ban cho em nghị lực chính là mảnh đất đỏ Tara ."

Description: http://motionpictureimaging.com/wp-content/gallery/gone-with-the-wind/gone-with-the-wind-updated-2.jpg

Các âm vang đó lập đi lập lại dồn dập hơn và lớn hơn lên. Scarlett nhận ra là cho dù nàng không có Rhett quay về với nàng, bao giờ Tara cũng sẵn sàng chào đón nàng, một đứa con trở về đất mẹ để vun bồi nghị lực. Nàng thốt lên: " Tara ! Quê nhà ta! Ta sẽ về, và ta sẽ nghĩ ra cách kéo chàng trở về. Dù gì đi nữa, ngày mai cũng chỉ là một ngày khác!"

*
Tình ta gió cuốn

Nàng:

Anh bỏ đi sao? Xin cho em theo với
Mất hết rồi, giờ em chỉ còn anh
Không có anh, em biết phải làm gì
Em khổ quá, anh nỡ nào ruồng bỏ.

Chàng:

Đến phút cuối em tỏ lời xin xỏ
Sao không sớm hơn mà đợi đến bây giờ
Em mãi mãi vẫn là đứa trẻ dại khờ
Trong tình yêu anh khó lòng dung thứ.

Nàng:

Ngay cả khi tình yêu trong anh không còn nữa
Xin đừng nhìn em với ánh mắt lạnh lùng
Anh đã đến bên đời em như ngọn lửa cháy bùng
Tặng em những hờn ghen và những cơn say tình nồng ấm.

Chàng:

Em đừng nhắc vì tim anh đã thấm
Những đau thương và khổ lụy trăm chiều
Vì yêu em, anh kiên nhẫn đã nhiều
Mà em vẫn thờ ơ theo ảo tưởng.
Em có lẽ chẳng thể nào đổi khác
Vẫn đạp lên tình chân thật của anh
Hứa hẹn nhiều và vẫn cứ quên nhanh
Tình bất diệt cũng có ngày tàn lụi.

Nàng:

Anh đừng đi, em muốn gào lên tiếc nuối
Hạnh phúc đời đang tuột khỏi đôi tay
Em chạy tìm hoài trong những cơn say
Trong sương mờ không còn anh phía trước.

Phan Hạnh.

Không có nhận xét nào: