Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ dịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ dịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

VÌ SAO LẶNG LẼ - MOON RIVER & ĐỪNG NHỎ LỆ



Vì Sao Lặng Lẽ
-- Có mt vì sao lng l nhìn
Nguyt Hà đêm vng sáng lung linh
Dòng nước lng l thuyn lướt nh
Trăng vàng lng ly mãi soi mình

Trăng và Sông chìm vào cõi mng
Tình mơ màng, nước mát lênh đênh
Cnh nàđp hơn trăng huyền ảo
Đêm v soi bóng Nguyệt Hà giang... 
PTMinh-Hưng.

MOON RIVER


Moon River, wider than a mile                                      Nguyệt Hà, hơn một dặm dài,
 I'm crossing you in style some day                               Dòng sông bến đợi, một ngày qua sông,
 You dream maker                                       

     Thuyền tình người đón theo dòng,
 You heartbreaker                                                         Để rồi người cũng phụ lòng tình ta! 
 Wherever you're going                                                   Người ơi giữa chốn bôn ba, 
 I'm going your way                                                       Có sang bến lạ, cho ta theo cùng!
 Two drifters off to see the world                                   Thuyền trôi sương gió mịt mùng
 There's such a lot of world to see                                  Bên chàng có thiếp ngại ngùng mà chi.
 We're after the same rainbow's end                                    

       Bốn phương tám huớng cùng đi,
 Waitin' round the bend                                                   Cuối chân trời tím là khi ta dừng,
 My Huckleberry friend                                     

        Bên bờ sông nước chập chùng,
 Moon River and me                                                          Nguyệt Hà, sông hởi, tình chung trọn đời... 

     
Sông Hà Giang
HB-NVH ( 27th Oct 2014)

*

                                                                                           Lời Nhắn Nhủ
                                           
Do not stand at my grave and weep                        Đừng anh nhé, đừng khóc than trước mộ!
I am not there I do not sleep                                  Em không nằm, em không ngủ nơi đây.                             
I am a thousand winds that blow                            Giờ em là ngàn cơn gió đắm say,                       
I am a diamond glint on snow                                Là hòn ngọc sáng rực hồng băng tuyết!                            

I am the sunlight on ripened grain                          Em là nắng chiếu trên đồng lúa chín,                    
I am the gentle autumn rain                                    Là hạt mưa êm ả giữa mùa thu.
When you wake on morning hush                           Khi bình minh anh tỉnh giấc phiêu du,
I am the swift uplifting rush                                     Em sẽ vút theo cánh chim hồ hải...
Of quiet birds in circling flight    
                            

I am the soft starlight at night.                               Rồi những lúc màn đêm về trống trải,
Do not stand at my grave and weep                         Em sẽ là sao lấp lánh trên trời,
I am not there I do not sleep.                                   Nên anh yêu đừng than khóc tả tơi,
                                                                                  Không hiện hữu, nhưng em còn ...mãi mãi!

MARY ELIZABETH FRYE                                               Nguyễn văn Hà  (phỏng dịch)          
 
*


Đừng đứng trước mộ em mà khóc
Em không có đó đâu, chẳng nằm ngủ nơi này
Em là nghìn làn gió bay ngang qua
Là kim cương lóng lánh trên tuyết giá
Là ánh nắng trên cọng lúa chín vàng
Là mưa thu rơi xuống rất nhẹ nhàng…

Khi anh thức, sáng bình minh tĩnh lặng
Em là chim bay lượn ở chung quanh
Nâng đỡ anh một ngày tươi thắm mới
Em là ánh sao đêm lấp lánh ở chân trời…
Bởi thế anh đừng khóc bên huyệt lạnh
Chẳng ngủ quên đâu, em mãi mãi bên anh
nn
Oct 28th, 2014

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Thơ Dịch_Tôn Thất Thiều















 

 

 

 

 

Cảnh Hồ

(Phỏng dịch bài LE LAC của LAMARTINE)

Tôn thất Thiều



vẫn mãi mãi từng chân trời đổi mới,

Vẫn màn đêm vĩnh viễn cuồn giòng trôi,

Và chúng mình tuổi đời trên biển đợi

Có neo thuyền một thoáng chốc không thôi ?


Cảnh  hồ ơi đã năm tàn tháng cuối,

Đợt sóng dồn thân thiết những ngày qua,

Xin hãy hỏi tôi ngồi chân đá mỏi,

Thạch phiến này có thấy dáng em xưa !



Cũng là tiếng âm vang từng hốc đá,

Sóng vẫy vùng xé nát tấm thân côi,

Cũng là gió vờn quanh nhiều bọt phá,

Dưới chân người yêu mến mãi không thôi.

  
Người còn nhớ một buổi chiều im gió;

Ta bơi thuyền gợn sóng cảnh trời mây,

Và nhịp chèo vang vang đều đặng đó,

Nhạc dâng tràn tiếng nước vỗ nơi đây.



Rồi bỗng nhiên nghe thì thầm vang lại,

Tự bờ hồ, bực đá vọng lên thơ,

Và sóng dồn dây tơ đồng êm ái,

Giọng bổng trầm như tiếng gọi trong mơ:


“Ôi thời gian hãy dừng cho ta với

Ngừng phút giây đầy ước vọng quan san

Cho ta hưởng giờ yêu đương đang tới

Chút thiên thần diễm tuyệt của trần gian” 


Cảnh hồ ơi, đá im lìm rừng thẳm

Chỉ mình ai chuyễn vận núi non xanh

Đêm nay đây xin người nguyên sắc thắm

Giữ dùm ta một kỷ niệm chưa thành



 Lúc nghỉ ngơi cũng như trời giông tố

Cảnh huy hoàng sáng lạn núi đồi quanh

Thông cùng đứng với đá vờn rơi đổ

Vươn hình trên bóng nước nửa nghiêng mình



Nhè nhẹ thổi thoáng qua và mơn trớn

Tiếng rạt rào bờ sỏi đá miên man

Giữa vũ trụ chứa ngàn sao trắng xóa

Lẫn dưới màu rêu phủ lớp quan san.



Gió rên rỉ, lau lách cùng trăn trở

Mùi thời gian nhè nhẹ vướng trầm hương

Và phút chốc nghe đầy trong hơi thở

Ngập dâng tràn tiếng nói: “ họ yêu đương”.



TTT (2011)
*


Le lac

(Alphonse de Lamartine)

Ainsi, toujours poussés vers de nouveaux rivages,
Dans la nuit éternelle emportés sans retour,
Ne pourrons-nous jamais sur l'océan des âges
Jeter l'ancre un seul jour ?

Ô lac ! l'année à peine a fini sa carrière,
Et près des flots chéris qu'elle devait revoir,
Regarde ! je viens seul m'asseoir sur cette pierre
Où tu la vis s'asseoir !

Tu mugissais ainsi sous ces roches profondes,
Ainsi tu te brisais sur leurs flancs déchirés,
Ainsi le vent jetait l'écume de tes ondes
Sur ses pieds adorés.

Un soir, t'en souvient-il ? nous voguions en silence ;
On n'entendait au loin, sur l'onde et sous les cieux,
Que le bruit des rameurs qui frappaient en cadence
Tes flots harmonieux.

Tout à coup des accents inconnus à la terre
Du rivage charmé frappèrent les échos ;
Le flot fut attentif, et la voix qui m'est chère
Laissa tomber ces mots :

" Ô temps ! suspends ton vol, et vous, heures propices !
Suspendez votre cours :
Laissez-nous savourer les rapides délices

Des plus beaux de nos jours   

Ô lac ! rochers muets ! grottes ! forêt obscure !
Vous, que le temps épargne ou qu'il peut rajeunir,
Gardez de cette nuit, gardez, belle nature,
Au moins le souvenir !

Qu'il soit dans ton repos, qu'il soit dans tes orages,
Beau lac, et dans l'aspect de tes riants coteaux,
Et dans ces noirs sapins, et dans ces rocs sauvages
Qui pendent sur tes eaux.

Qu'il soit dans le zéphyr qui frémit et qui passe,
Dans les bruits de tes bords par tes bords répétés,
Dans l'astre au front d'argent qui blanchit ta surface
De ses molles clartés.

Que le vent qui gémit, le roseau qui soupire,
Que les parfums légers de ton air embaumé,

Que tout ce qu'on entend, l'on voit ou l'on respire,
Tout dise : Ils ont aimé !
 

*********************************************************************************

ĐƯỜNG ĐỜI
(Ph ỏng Theo Les Chemins De La Vie
Của Albert Babin)

Gót dạo tình yêu cuộc viễn trình,
Đường đời nhẹ gánh tuổi phồn vinh,
Yêu nhau từ độ còn niên thiếu,
Tỉnh giấc Nam Kha mộng chúng mình.

Trở lại chiều nay buổi thiếu thời,
Tay cầm tay nhẹ nỗi chơi vơi,
Dìu nhau cánh gió trong khiêu vũ,
Sóng dậy ân tình như bể khơi.

Mắt đã nhìn nhau tự thuở nào,
Tình ta như thể giấc chiêm bao,
Yêu nhau vẫn một lòng chung thủy,
Trải mấy triều dâng sóng dạt dào.

Ngày nay ngả bóng tuổi thanh xuân,
Hư ảnh đầy vơi lối ngập ngừng,
Vũ điệu còn nguyên tràn kỷ niệm,
Những chiều hạnh phúc của đôi thân.

Mắt mỏi nhìn nhau tới thật gần,
Cuộc tình như thể cặp giai nhân,
Vơi đầy nhung nhớ cầm hư ảnh,
Theo dõi đôi ta suốt cõi trần,

Ta đã yêu nhau đầy hạnh phúc,
Đây nhà mình trọ giữa tình thâm...

TTT
(05-20-2011)
**
Les chemins de la vie,


Tout le long d’une
Promenade!

Malgré mon vieil âge,
Tu sais que je t’aime encore,
Tu as pris mon plus bel âge,
On s’est promis jusqu’ à la mort...

Alors ce soir, comme un enfant,
Prends-moi entre tes bras,
Je veux refaire ce voyage,
Car j’ai tant le goût de toi.

Ce soir fais-moi dancer,
Fais-moi revivre cette amitié,
Comme l’oiseau se sentir libre,
Je voudrais m’envoler,

Je vois briller dans tes yeux,
le plus beau de mes souvenirs,
tu seras ma seule aventure,
sur notre amour, je te le jure...

Dis-moi, pourquoi après tant d’années,
on est toujours aussi bien ensemble...
Le bonheur est fait de p’tites
choses toutes simples tu sais...
puis en vieillissant le cœur
s'attendrit....

On a bien pris soin de nous deux...
puis je marche beaucoup mieux
quand ta main serre la mienne...

On s’est servi de notre cœur pour
aimer et on s’est fabriqué de
merveilleux souvenirs...

Tu sais on a bien vieilli,
surtout je ne regrette rien,
ces années l’un contre l’autre,
ton cœur réchauffant le mien...

Chaque jour demande à Dieu,
de revivre notre amour,
quand arrivera le dernier jour,
on dansera cette valse d’amour...

Ce soir fais-moi dancer,
fais moi revivre cette amitié,
comme l’oiseau se sentir libre,
je voudrais m’envoler,

Je vois briller dans tes yeux,
le plus beau de mes souvenirs,
tu seras ma seule aventure,
sur notre amour je te le jure,
tu seras ma seule aventure,
sur notre amour je te le jure,
Et voilà,
Ici c’est chez nous......
Albert Babin
**

Quê Hương

            Phỏng dịch bài thơ “ La Terre Natale” của Lamartine
           
 Vì sao khi nhắc Quê Hương,
 Nỗi niềm thương nhớ tha phương chạnh lòng.
 Dư âm chìm lắng tâm hồn,
 Bước chân, lời nói bạn còn ngân vang .
            Núi rừng bao quãng Thu sang,
            Lưng đèo cô đọng những làn sương mai,
            Liễu buồn trải lá trương đài,
            Tháp xưa vàng lộng nối dài hoàng hôn .
Tường thâm u dẫn lối mòn,
Vạc xa mục tử gối hàng đợi trông,
Nước trong giọt nhẹ tuôn giòng,
Bình nghiêng tay đỡ nỗi lòng phút giây .
            Lều tranh bếp lữa rực đầy,
            Tha nhân lặng ngắm khói bay mái dồn,
            Cảnh vô tri, có tâm hồn,
            Dấu yêu tận đáy lòng son nghìn trùng.
                   
Tôn Thất Thiều (2006)
**


La Terre Natale

            Pourquoi le prononcer ce Nom de la Patrie ?

            Dans son brillant exil mon coeur en a frémi ;
            Il resonne de loin dans son âme attendrie ,
            Comme le pas connus ou la voix d’un ami .
            Montagnes que voilait le brouillard de l’Automne ,
            Vallons que tapissait le grive du matin ,
            Saules dont l’émondeur effeuillait la couronne ,
            Vieilles tours que le soir dorait dans le lointain ,
            Mur noircis par les ans, couteaux, sentier rapide ,
            Fontaines òu les pasteurs accroupis tour à tour
            Attendaient goute à goute une eau rare et limpide ,
            Et, leur urne à la main, s’entretenaient du jour ,
            Chaumière òu du foyer étincelait la flamme ,
            Toit que le pèlerin aimait à voir fumer ,
            Objets inanimés, avez-vous donc une âme
            Qui s’attache à notre âme et la force d’aimer .
      Lamartine (1790-1869)