Hiển thị các bài đăng có nhãn VănPTMH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VănPTMH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

NHỮNG KỶ NIỆM KHÓ QUÊN


chao_co
Trung Học Tổng Hợp Ban Mê Thuột - Giờ chào cờ.
*
Những kỷ niệm khó quên.
Hôm ấy một buổi sáng đẹp trời, Thương e ấp trong bộ áo dài trắng đi với Ba đến Trường nhận nhiệm sở - Trường Trung Học Ban Mê Thuột cách nhà Thương có vài cây số, ngay ở trung tâm thị xã
Cả đêm trước Thương lo lắng, chập chờn, giấc ngủ không yên, bao nhiêu ý nghĩ cứ bay bổng, ...Thầy Hiệu trưởng có khó không, bạn đồng nghiệp thế nào, học sinh có ngoan không, mình dậy có được không...Học trò có chăm học chăng,
Con đường này hôm nay có vẻ xa hơn, dài ra hay sao ấy, ngồi trên xe lòng cô hồi hộp quá...Ba Thương biết ý nên cứ nhìn con cười cười 
làm Thương yên lòng một chút nhờ nụ cười bao dung của Ba.
Sau những câu xã giao thường lệ, Ba Thương nói với Thầy Hiệu Trưởng:
- Tôi đưa cháu đến nhận việc, Anh xếp lớp  cho cháu, cháu mới ra trường còn non nớt lắm, mong anh chỉ dẫn cho. 
- Vâng, chỗ quen biết trong Tỉnh.- Tôi sẽ xếp giờ theo quy định cho cháu, anh đừng lo. rồi thầy quay qua hỏi Thương:
- Nhà cháu ở đâu, Ba má cháu làm gì?
Nghe câu hỏi này của Thầy, Thương hơi ngạc nhiên nhưng chợt hiểu ngay 
-  Thưa thầy Ba cháu đây ạ, 
Cả ba người cùng cười xòa, Tiếng Việt và cách xưng hô thật dễ bị hiểu khác, Thương cảm thấy vui vui trong lòng.
- Hồi nãy thấy anh nói là " cháu ''  tôi không nghĩ là con gái cưng của anh!
Trường Trung Học Ban Mê Thuột là trường công duy nhất trong thị xã, được về dạy ở đây Thương và cả nhà đều mừng, nhất là Ba Mẹ của Thương, bao nhiêu năm nuôi nấng lo lắng cho cô, thấy ai cũng mừng vui Thương cảm thấy lâng lâng mãi trong lòng
Nhận dạy những lớp nhỏ Đệ Lục và Đệ Ngũ Thương bớt lo phần nào các học sinh như mấy đứa em ở nhà, chẳng dám bắt nạt cô giáo đâu,
mình sẽ  tỏ ra nghiêm từ đầu thì " chúng nó " hết dám...Thương tự nghĩ vậy. Đi dạy Thương được chú tài xế của Ba đưa đón rất đúng giờ, nên cô không lo đất đỏ bazan bám vào vạt áo dài hay lấm gấu quần áo.
Thương được dạy 8 lớp,  vì môn Vạn Vật mỗi tuần chỉ có hai giờ/một lớp, nhìn tờ thời khóa biểu 16 giờ rải khắp các ngày Thương bắt đầu lo lắng, ép mình vào khuôn mẫu cũng mệt lắm đây...
Hôm khai trường Thương đến sớm gặp thầy giáo chủ nhiệm lớp 10C xin ghi thời khóa biểu cho cô em gái:
- Thầy ơi, Thầy cho em mượn TKB 10C em ghi chút Thầy, nhìn Thương Thầy bảo:
- Em cứ vào lớp đi rồi thầy cho ghi, ...Thương buồn cười quá, chỉ tại tà áo dài trắng này thôi, Thầy ấy tưởng Thương là học trò lớp 10C vì hôm ấy Thương cũng mặc áo dài màu trắng, mới ở Sài gòn về cô đã kịp may áo mới đâu, Thương vẫn mặc áo dài trắng như còn đi học. 
- Chút nữa em cũng có giờ lên lớp ạ, rồi cả hai cùng cười vui vẻ,
Thầy nói: 
- Nhìn cô giáo trẻ cứ nghĩ là nữ sinh đấy ai bảo cô mặc áo dài trắng...Cô mới về dậy ở đây à? 
    Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng Thương lo quá! Mới quay lên bảng định viết ngày tháng - đề bài học Thương nghe một giọng nam sinh -- Tóc thề đẹp quá tụi bay ơi! 
Thương quay xuống tìm thủ phạm thì cả lớp ngồi im ru, mặt tỉnh queo như không có gì xảy ra...! Chúng nó đóng kịch giỏi thật! Thương phải làm lơ vừa giảng vừa viết bảng, cùng quan sát cả lớp, Thương vừa quay mặt lên bảng để ghi bài thì nghe - áo cô trắng quá! -- cũng như lần trước, Thương không tìm ra trò nào phát ngôn...Cô lại cố gắng làm lơ xem như không nghe, để dạy bài mới, tuy nhiên trong lòng cũng cảm thấy rất khó chịu, bực mình... 
Có nhiều lớp học sinh rất ngoan, vì là miền cao nguyên nên mỗi lớp có một phần ba hay một phần tư học sinh dân tộc Ê-đê [ người Thượng ] các em này phần đông rất hiền, chậm chạp hơn học sinh người Kinh nên Thương thấy rất tội và chú ý chỉ bảo thêm về cách viết cách trình bày bài vở cho các em, nước da màu sậm và sự e dè của các em làm Thương se lòng...
Một tuần trôi qua, những bài vở nhiều dần lên làm Thương ngày đêm miệt mài soạn bài, chấm bài - 8 lớp nhân với 45 học sinh/một lớp vị chi gần 400 bài chấm -  rồi còn bài 15 phút chấm nhanh tại lớp...Cậu em đang học lớp 12 thấy chị ngồi bên cả chục xấp bài nói:
- Để em chấm dùm cho chị nhen, em thích chấm bài lắm, phần vì mệt, mai đã phải trả bài nên Thương đã cho em trai chấm giúp một xấp bài của lớp 7E mà không nghĩ xa hơn...và cũng không còn thời gian xem lại.
Khi phát bài có gần hai mươi học sinh lên kiện điểm:
- Thưa cô chưa có điểm hình vẽ, - Cô ơi câu cuối em chưa có điểm cô ơi! - Thưa cô bài em đúng hết mà thiếu mấy điểm luôn Cô à...v...v...
Cô giáo tá hỏa tam tinh... chết rồi ...làm sao bây giờ...!!! Thương vội vàng nói to với cả lớp:
 - Cô xin lỗi các em, cô sẽ thu bài về chấm lại ...tại cậu em cô táy máy hay sao đó...
Đúng là tai nạn nghề nghiệp do sự vô ý của mình!
Khi dạy về chiết ghép giâm cành ở lớp Thương đã chỉ các em trồng hoa Hồng bằng cách cắt cành già rồi giâm xuống đất và tưới hàng ngày là có cây hoa mới, ít lâu sau trên bàn cô giáo lúc nào giờ học cũng có những đóa hoa xinh tươi trong bình hoa trang trí! Thương được các em tặng hoa liên tục những cánh hoa Hồng đủ màu sắc do cách ghép đúng.
Ngày tháng cứ trôi, nhẹ nhàng như công việc dậy học của Thương, những giờ sinh hoạt lớp các em thi nhau lên bảng hát những bài hát thiếu niên rất dễ thương hay kể những câu truyện vui, ngây ngô, quên đi những mảnh đời khó nhọc riêng tư...
Ở lớp 7C có em nữ sinh mẹ ốm nặng không may mất sớm, Thương thường hay hỏi han, vỗ về an ủi, em rất cảm động, chăm chỉ học tập em tự nhủ thầm với lòng mình..và em .tự nhận Thương là người Mẹ tinh thần của mình, mãi về sau, khi ra trường đến thăm cô giáo, em mới tâm sự với cô và quý mến tặng Thương một bức tranh thêu Nàng Tiên Cá tuyệt đẹp....
Lớp 8A2 là một lớp khá của trường, toàn học sinh nam - có một nhóm là dân tộc Nùng ở cùng nhau trong một làng cách Thị xã Ban Mê Thuột khoảng chục km, những em này bắt đầu tuổi đi học trễ do đó lớn hơn các bạn cùng lớp bốn năm tuổi nên nề nếp lớp 8A2 không bằng các lớp nữ hay các lớp có cả nam lẫn nữ khác. 
Một hôm Thương vào lớp dạy - Cô thấy hôm nay sao lớp nghiêm túc lạ thường, các học sinh đứng dậy chào cô giáo, không một tiếng động, Thương cũng cảm nhận được sự khác thường này, sau khi cho học sinh ngồi xuống, quyển sổ điểm và sổ đầu bài không có trên bàn giáo viên Thương hỏi lớp trưởng:
- Sổ điểm đâu rồi em?
- Thưa cô trong hộc bàn ạ...
Cô chưa kịp mở ngăn kéo để lấy sổ thì...năm bảy con sâu muồng vàng óng đã bò ra leo lên bàn trình diện...
- Eo ơi! khiếp quá! Thương rùng cả mình, cô bước vội vàng xuống khỏi bục, vẩy vẩy hai vạt áo, như sợ có con sâu nào vướng vào tà áo dài màu trắng của cô, mặt Thương tái mét, Thương đi như chạy lên văn phòng Tổng Giám Thị...Các thầy cô lớn tuổi nhìn thấy sự hốt hoảng của Thương họ không nín cười được làm Thương ngượng chín cả người
...Giờ học hôm ấy trở thành giờ giảng đạo đức của Thầy Tổng Giám Thị cho lớp này...Thương buồn lắm không hiểu vì sao nhóm nam sinh này lại gan quá, quậy thế, dám dọa sâu cô!!! 
Thương còn nhớ hồi xưa đã bị bạn học cùng trường Võ Tánh - Nha Trang dọa một lần - Các bạn cứ nghĩ Thương giả vờ, lần đó Thương gần sỉu...các bạn mới tha...Thương nghĩ mình dở thật tự nhiên lại sợ con sâu...Hihihi...nó có cắn mình đâu...Kỳ quá...!
Nhiều hôm giờ ra chơi, hay trong khi trên đường về,Thương thấy một học sinh nam cứ hát đi hát lại một câu, cô nghĩ ...chắc là cậu học trò này không thuộc bài ...bị thầy cô la rồi đây:
- Nhỏ không học lớn làm Đại úy...Nhỏ không học lớn làm đại úy...Nhỏ không học...lớn làm trung sĩ, 
Ngày tháng cứ trôi qua...Bỗng một hôm cô nhân được một tấm thiệp in mấy đóa hoa hồng đỏ và một cành hoa hồng làm bằng giấy cũng màu đỏ của cậu học sinh lớn nhất lớp 8A2,  cậu ngượng ngùng xin lỗi cô vì đã bắt sâu muồng bỏ vào ngăn kéo bàn làm cô sợ hôm ấy:
- Thưa cô mong cô tha tội cho em, em đến chào cô và tạm biệt cô cùng các bạn - Ngày mai em phải lên đường nhập ngũ rồi Cô ạ, Cành hoa Hồng này Em tự tay làm, mong hoa không bị phai màu ...luôn ở bên cô...Em luôn nhớ, và. nghĩ đến Cô cùng các bạn...Em nhớ trường, nhớ lớp lắm cô à...
Thương không biết nói gì - Cô thấy thương cậu học sinh đã sớm từ giã tuổi ngây thơ, nhìn em ấy rất bụồn... Thương cảm động quá! Mắt rưng rưng theo nỗi lòng của cậu học trò nghịch ngầm hôm nào...Thương nhớ hôm ấy hình như đôi mắt cậu hoen ướt vì nước mắt đã chảy vòng quanh!
...Thời gian trôi nhanh quá, mới đó đã mấy chục năm, bây giờ đã quá xa ...những kỷ niêm dấu yêu vẫn còn đó, nhớ nhung chất ngất thời tuổi nhỏ ngây thơ, có bao giờ tìm lại được!
Phạm Thị Minh-Hưng
Sài Gòn - Thứ 4 - 02/7/2014
*
Playlist Nhạc:

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

CON GÀ TRỐNG - MƯA SAIGON - NHẠC PHÚ QUANG



Dọn Nhà
Những con gà của con trai.
01:27 3 thg 12 2009
Hai anh con trai nhà mình đều thích nuôi gà, con gia cầm đã có một thời người ta xa lánh, kinh sợ nó, vì cái căn bệnh cúm H1N1 hay H5 N1 gì đó...
làm bao người khốn khổ, tan nát cơ nghiệp vì nó, đến nỗi có lần mình phải chụp ảnh Con Gà cất vào bookmark
vì sợ sau này mất đi hình ảnh đẹp đẽ của nó. khi chính Nó, bị tẩy chay đến vậy!!!
Buổi sáng, ở nhà hai cậu là được nghe, phải nghe, giọng gáy Ò..Ó...O...O của các chú gà trống, mà loại gà Thái thì nó gáy cả ngày,
tùy hứng, trưa đang ngủ cũng nghe tiếng lanh lảnh của nó, thích lúc nào gáy lúc ấy, kể ra thì cũng vui cửa, vui nhà.

Con gà trống thật dễ thương, cái đuôi với những cọng lông đủ mầu sắc, xanh, vàng, đen, trắng dài, cong vút xòe ra,
cái mào đỏ tươi ở đỉnh đầu với cái mỏ nhọn hoắc mầu vàng thật xinh làm sao! Cái mỏ bới, tìm mồi thật giỏi, gọi vợ cục..cục..
mới dễ yêu làm sao!  Gà Trống nịnh vợ số một luôn, không thua...người đang yêu nịnh nhau, chiều chuộng nhau!
  **
MƯA SAIGON
SaiGon mưa, sao mà u ám thế ?
Còn đâu con đường Pasteur lá me bay bay, ngày xưa chúng mình ríu rít bên nhau tâm sự?
Màn mưa giăng mắc khắp nơi. SaiGon ơi, khung trời màu xám, xe cộ đông đúc, ai cũng bối rối, tìm lối ra cho mình, kẹt xe rồi! 
Ướt và ướt, nước và nước, tiếng nổ xe máy, hơi nước lẫn khói xe, ngột ngạt làm sao!

Ôi! Cái nạn SaiGon kẹt xe sao mà thương đến thế!-- Cái nạn thiếu nước ở SaiGon sao mà thương đến thế?
Trời thương đem nước đến từng nhà cho người SaiGon hay sao? Những giọt nước từ trên trời rơi xuống rồi bình thản trôi đi, làm sao mà giữ cho riêng mình?
Saigon mưa mà vẫn khát, mưa, mưa, mưa triền miên, nước ngập đường giữ bánh xe, giữ đường phố ngập tràn xe và nước, áo mưa xanh, đỏ, tím, vàng, đen, trắng, đủ mầu dưới bầu trời xám xịt! Mưa lạnh lùng và tàn nhẫn quá!
SaiGòn ơi, bao giờ không còn khát? Làm sao có nước sạch, trong, thanh khiết như nước mư
*****
NHẠC PHÚ QUANG.

KỶ NIỆM ĐAU MÙA TẾT XƯA _ TÙY BÚT_PTMH

DỌN NHÀ
08:14 6 thg 3 2012
Xuân về nhớ Mẹ

.

        Hương tản bộ trên con đường đất nhỏ đi vào nghĩa trang. Trời chiều cuối đông, không nắng, vẫn  còn lành lạnh,cái lạnh đông còn sót lại,  một làn gió nhẹ nhàng bay bay tà áo dài trắng, trời buồn, lòng Hương cũng tê tái theo...
        Hôm nay đã là tuần lễ cuối của tháng Chạp, còn ít hôm nữa đến Tết rồi, lại sang một năm mới, lòng Hương buồn ảm đạm.
        Con đường đất  nhỏ đi vào khu mộ sao mà vắng vẻ quá, một mình  Hương đi hun hút vào mãi xa, mộ Mẹ Hương ở đó.Trên tay cầm bó nhang thơm  gói trong tờ báo cũ, vừa đi Hương vừa nhớ, nhớ Mẹ khôn cùng, người Mẹ yêu dấu, một đời vì chồng vì con, nhớ những ngày xưa yêu dấu... muốn rơi nước mắt.
            -Mẹ ơi, con đến thăm Mẹ đây!
        Hương thắp nhang, mắt nhìn sâu thẳm vào căn mộ, miên man nhớ...

        Năm ấy, gia đình Hương sống êm ấm bên nhau, Hương là chị cả, em Giao kém chị chín mười tuổi, căn nhà nhỏ ở ngoại ô thị xã, đầy hương hoa hạnh phúc. Ba Hương, một họa sĩ  sống đạm bạc với niềm đam mê nghệ thuật, một họa sĩ tài hoa với nhiều tác phẩm đẹp được mọi người yêu mến, thưởng lãm, ông yêu thương vợ con và yêu quý  tranh vô bờ, như lẽ sống không thể thiếu.
        Hương đi học xa, chỉ về nhà vào các dịp lễ Tết. Ba mẹ chăm sóc hai chị em Hương từng chi tiết nhỏ, về SaiGon thăm con, ba mua từng hộp thuốc bổ, từng chai dầu gội tóc cho con gái. Mẹ lo cho chị em Hương không thiếu thứ gì, căn dặn đủ điều khi Hương xa nhà.
        Mẹ Hương buôn bán nhỏ, một tiệm tạp phẩm ngay tại nhà, mẹ bảo bán ở nhà tiện lắm có thể quán xuyến việc nhà cùng với ba có thêm thu nhập nuôi nấng các con,  chẳng dư giả bao nhiêu nhưng cũng đủ trang trải chi phí trong nhà và lo cho chị em Hương ăn học.

Những ngày tháng êm ấm hạnh phúc ấy, Hương chỉ biết cố gắng học tập, vui chơi với em trong tình yêu thương chan hòa, đùm bọc của ba mẹ.

        Nhà Hương ở mãi vùng núi cao, cao nguyên Pleiku, một vùng núi xa xôi như tên gọi " Phố Núi " trong bài hát của Phạm Duy, câu hát cứ vấn vương mãi trong Hương "...Phố Núi cao, Phố Núi đầy sương....Trời thấp thật buồn, đi dăm bước đã về chốn cũ,...còn một chút gì ...để nhớ ...để thương...."
        Mùa Xuân năm ấy, Hương về nhà, những ngày Xuân này theo Hương phải là những ngày vui vô tận, đi học xa nhà, được về nghỉ Tết, đón năm mới hạnh phúc, sung sướng biết bao!
        Ở Saigon, bù đầu với bài vở, thi cử Hương có bao giờ nghĩ rằng đất nước thân yêu đang trong cơn binh lửa, ba mẹ cũng chẳng nói gì với con gái, để con yên tâm học hành.
        Chiến tranh đã bắt đầu từ lâu rồi, ai cũng biết,  chiến sự đang leo thang từng ngày...
        Hương nghe mọi người xôn xao, bàn tán, thế mà Hương vẫn vô tư, yêu đời, chẳng mảy may suy nghĩ điều gì.
        Trên chiếc máy bay Air VN đưa Hương từ SaiGon về Pleiku, lòng Hương lo lắng bâng quơ, mình phải làm gì khi chiến tranh xẩy ra...tự nhiên Hương nói nhỏ như một lời cầu xin ở đâu vọng về ..." Chiến tranh ơi, đừng đến..."
        Khung cảnh thành phố Pleiku đổi khác nhiều, suốt chặng đường từ sân bay về nhà, khoảng mười cây số,  Hương thấy nhà nào cũng có một hầm trú ẩn ở ngoài khuôn vi nhà, xếp hàng trăm bao cát chồng chất lên nhau, bốn bề, chỉ chừa lỗ hổng ra vào, vừa lọt người- Một nỗi lo lắng vô tình len lỏi vào tâm hồn cô sinh viên ngoan hiền, vô tư lự : Nỗi lo chiến sự bùng nổ và bao nhiêu hệ lụy của nó, lòng Hương bỗng chùng xuống...
        Về đến nhà, hôm nay, đã là hăm hai Tết, mẹ bảo với Hương:
        -Con đi chợ với mẹ,  mua các thứ cần dùng trong ngày Tết, mua trước ít hôm, chứ cận ngày đắt lắm, mai đã đưa Ông Táo về trời rồi, tiết kiệm chút nào hay chút ấy con ạ.
        Mẹ mua đủ thứ nào là bánh, mứt, hạt dưa, rượu ngọt, nếp, đậu, kẹo đủ loại,... cả lạt buộc và lá dong mai gói bánh chưng nữa. 
        Không khí Tết rộn ràng, vui quá!
        Chiều hôm ấy, Mẹ làm bữa cơm thật ngon lành chiêu đãi cả nhà, mừng con gái đi học xa mới về, thôi thì đủ món ngon mà ai cũng thích: Canh chua cá lóc, chả giò chiên ăn với bún và rau xà-lách cuộn( nhìn rau mơn mởn  mới ngon làm sao!), có cả tôm sú lớn rim ngọt nữa...Lâu lắm rồi Hương mới có bữa cơm tuyệt vời đến  thế, bên gia đình.
        Hôm nay, cũng hăm hai tháng Chạp, đứng trước mộ của Mẹ, hai dòng nước mắt chảy dài trên đôi gò má ngây thơ...
        -Mẹ ơi, con thương nhớ Mẹ vô cùng, Mẹ ơi...
        Hương không thể nào quên được mùa Tết đau thương năm xưa, mùa Xuân ấy đã cướp mất của Hương và gia đình người Mẹ yêu quý, người Mẹ không bao giờ tìm lại được,  không có gì thay thế được.
         Tết năm ấy, Hương và gia đình đã trải qua một cơn bão lớn...
           Chiều hôm ấy, ăn cơm  xong ba Hương bảo :
        -Các con, chơi một lúc rồi chín giờ tối đi ngủ sớm nhé, kẻo ban đêm khu vực này hay bị pháo kích lắm, hầm nhà mình hơi xa, không kịp chạy ra thì nguy hiểm lắm.
        Đêm đến, tiết trời giá lạnh, mặc một áo len mỏng không đủ ấm, Pleiku chỉ lạnh thua ĐàLat một ít,  Hương nghĩ thế và vội mặc thêm áo, mới thấy ấm đôi chút,  hai chị em vui đùa thật vô tư, em Giao ngủ lúc nào không hay.
        Trong giấc ngủ, Hương mơ màng nghe tiếng gió rít từng cơn, gió thổi vù vù rờn rợn, cùng tiếng đạn réo lên, tiếng nổ ầm ì lớn nhỏ từ xa lắm vọng về.

 
       Mười một giờ đêm, cả nhà đang ngủ, yên lăng...Bỗng một tiếng nổ lớn, long trời, căn nhà rung chuyển, nền đất rung chuyển, kinh hoàng...Chị em Hương, ba Hương cùng như một lúc hét to, mặt cắt không còn chút máu, trắng bệch, sợ hãi quá, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập không tài nào giữ lại được, bỗng Ba hét to :
        - Mẹ nó đâu ? Cả ba người cùng chạy vội xuống nhà dưới, Mẹ Hương đang nằm sóng soài trên nền xi măng dưới bếp        - Trời ơi ! Trời ơi ! Mẹ sao vậy Ba ơi ! Hương gào to...
        Một phút im lặng hãi hùng ! Hai chị em Hương, rồi ba Hương  thét lên , la khóc, vật vã , Người Mẹ yêu quý đã ra đi mãi mãi,. mặc mọi người trong cơn  tuyệt vọng vô bờ ! Mẹ ngất đi vì tiếng nổ lớn, một quả pháo đã nổ cách nhà Hương không xa...Và, không còn hơi thở nào cứu được Mẹ !
        Mẹ đã vĩnh viễn ra đi, từ mùa xuân năm đó.
        Bao nhiêu năm qua, Hương vẫn không thể nào quên được cái cảm giác hãi hùng, tuyệt vọng ngày xưa !
        Cơn bão lớn đã cuốn Hương về một cuộc sống khác, mùa thu năm ấy, Hương phải nghỉ học, xa trường, xa các bạn thân yêu, ở nhà, bán hàng, cùng ba chăm sóc, nuôi nấng em Giao, đứa em bé bỏng, côi cút, đã nhiều đêm hết nước mắt vì nhớ thương Mẹ !
        Cô sinh viên ngây thơ, nhí nhảnh ngày nào nay đã già dặn hơn nhiều vì bổn phận mới chồng chất trên đôi vai bé bỏng...
.
        -Hương nói khẽ trong dòng nước mắt vừa lăn dài trên má : " Con thương nhớ Mẹ và biết ơn Mẹ vô cùng, Mẹ ơi !
        Trên đường từ nghĩa trang về nhà, Hương tự nhủ với lòng mình, phải cố gắng lên, bản lĩnh hơn, vượt qua nỗi đau, đứng vững với đời, xây dựng tương lai,-Còn Ba và em Giao yêu quý đấy thôi !
        Câu hát :" Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào, Tình Mẹ tha thiết như đồng lúa chiều rì rào..."  cứ quấn quýt mãi trong tâm  tưởng Hương...

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

BUÔNG LƠI - HOA PHÙ DUNG - MỘT CHUYẾN ĐI XA.

Hibiscus mutabilis (3).JPG 

Đừng tiếc gì ngày tháng đã qua,
Dù buồn vui, hững hờ, êm ả,
Dù khổ đau, sung sướng, hận sầu,
Tháng cùng ngày chẳng đợi ai đâu!
*
Trắng phù dung, hồng đỏ tình đầu,
Cũng dần tàn, héo úa tình sâu,
Thời gian qua nhẹ nhàng tan tác,
Giữ được gì, năm tháng phai màu.
*
Nắng lả lơi bình minh mỗi sớm
Sáng rồi chiều, ảo não hoàng hôn,
Hay mưa dầm héo úa tâm hồn
Chỉ mình ta với nỗi cô đơn.
*
Đừng bối rối tháng ngày sau cuối,
Thời gian kia chẳng nói một lời,
Con đường cuối mình cùng chung lối,
Dù thế nào tay cũng buông lơi!

Phạm Thị Minh-Hưng.

**

Hoa Phù Dung
Bông hoa tuyệt đẹp phù dung
Đổi thay màu sắc thủy chung sao đành
Ban mai màu trắng mong manh
Ru lời chim hót chuyền cành tinh khôi

Trưa hồng sắc nắng bờ môi
Nghiêng nghiêng cánh bướm lả lơi say tình
Tình đầu thắp nến lung linh
Đôi bờ vai ấm ấm nép mình bên nhau

Chiều lên sắc đỏ rực màu
Như là say đắm trước sau vẫn còn
Nụ cười nồng cháy môi son
Mắt nhìn âu yếm đôi hồn đắm mê

Thế rồi đêm xuống tái tê
Đóa hoa tàn héo đi về hư vô
Sóng tan lạc bến lạc bờ
Tình yêu bật khóc dại khờ lệ đau

Thương cho ai mối tình đầu
Trái tim thờ thẫn đêm thâu mơ màng
Xin đừng như đóa ly tan
Tình yêu sớm nở tối tàn phù dung
 Trầm Vân
 

 **
Hoa Phù Dung
Hoa Phù Dung thay đổi màu sắc từ sáng đến chiều (sáng trắng, trưa hồng, chiều đỏ) vì trong cánh hoa có chất anthoxyan bị oxi hoá dần khi tiếp xúc với không khí, kích thước hoa 10–15 cm. Giống 'Rubra' có hoa màu đỏ. Quả hình cầu, có lông vàng nhạt. Hạt hình trứng, có nếp nhăn nhỏ mang lông dài.

**
Một Chuyến Đi Xa (11/02/2012 01:02 AM)DỌN NHÀ từ YahooBlog
Phạm Thị Minh-Hưng
Cầm chiếc vé xe trên tay, lòng Hương bỗng nhẹ nhàng, rộn lên niềm vui khó tả, thế là mình sắp được gặp mẹ và các em rồi!


     Hương còn nhớ, cách nay không lâu, ngày mà Mẹ và các em Hương thu xếp đồ đạc, chất lên xe tải, chuyển về một nơi xa lắm, xa xứ Bụi Mù Trời này để đến một vùng trời xa lạ, không người quen biết, không người thân thương, Hương cứ ngậm ngùi mãi, tự hỏi tại sao Mẹ lại quyết định đưa các em đi xa thế, trong tay tiền bạc chẳng có là bao, mấy hôm ấy Mẹ Hương và các em cứ buồn bã thế nào ấy, nên Hương chẳng dám hỏi thêm. Ai không lo khi đi xa quá vậy, Hương nghe Mẹ nói lờ mờ :
        --Đi xuống Cà mau, chở gỗ cho một người quen, gỗ dưới ấy có giá lắm, khi bán họ sẽ chia một nửa, ở đây đắt đỏ quá con ạ, người ta nói Cà Mau sướng lắm, cá tôm, thóc gạo rẻ lắm, dễ sống hơn ở đây nhiều.

         Những tấm ván dài ba, bốn mét, rộng bốn, năm mươi phân đã xếp vào sàn xe từ lúc nào Hương cũng chẳng hay! Hương lo lắng- Mẹ có tin người quá không, họ có gạt mình không,- Mẹ bỏ thành phố đã sống hàng chục năm đi xa vậy sao? -Câu hỏi này Hương chưa có câu trả lời! Đêm về, Hương trằn trọc không ngủ được, hay là Mẹ buồn vì Ba không còn ở đây nữa, không được ở nhà, Ba đã đi xa, mãi phương Bắc...nơi nào, cả nhà chưa ai biết, cũng chưa thấy Ba tin tức gì về...

        Hương sửa soạn đi Cà Mau thật đơn giản, vài bộ áo quần, vài chục đồng trong túi là xong, lương tháng đủ đi một chuyến, nếu dè xẻn tiêu dùng. Thời gian này đang nghỉ hè, mình đi chơi cả tháng cũng được.Hương vui lắm, không nghĩ đến đoạn đường xa lắc mà cô sắp đi qua.

       Từ Ban Mê Thuột đi Cà mau phải đi hai chặng đường chính, Hương ra bến xe để đi SaiGon rồi sau đó mua vé xe đi tiếp Cà Mau, quãng đường Hương sẽ đi bằng nửa chiều dài đất nước, hình chữ S thân yêu, sao cô không thấy quản ngại chút nào.

        Chiếc xe đò từ Ban Mê Thuột đi SaiGon hôm ấy của công ty xe khách thành phố, những chiếc ghế cũ kỹ, chỉ còn khung sắt lót miếng ván lên, đinh ốc long mất cả, ngồi ê ẩm một chặng đường dài, nhưng mọi hành khách, cũng như Hương ai cũng nghĩ có vé đi, được đi là tốt rồi, mua vé khó lắm, phải xếp hàng từ sáng sớm hôm trước!

        Xe đi qua Ninh Hòa, Nhatrang, chạy bon bon trên quốc lộ 1, Hương vui quá, như người thoát được cảnh tù túng bấy lâu nay, được tự do ngắm cảnh núi, biển, thấy những cánh cò trắng, bay nhẹ nhàng, thư thái  trên cánh đồng, những lo lắng về cuộc sống không còn trong tâm trí Hương lúc này. Hương như con chim bị nhốt lâu ngày, nay tìm thấy cảnh trời thiên nhiên!

        Gần hai giờ đêm, mới tới Phan Thiết, một thành phố biển, nặng mùi nước mắm, nổi tiếng với nước mắm nhĩ ngon tuyệt, hành khách khoảng bốn chục người, xe ngừng, nghỉ ngơi ghé vào quán bên đường ăn bữa đêm, họ bán đủ thứ: cháo vịt, bún bò, mì, phở, hoặc uống ly nước giải khát, lấy sức đi tiếp, còn cả hai trăm cây số nữa mới tới SaiGon.

        Đến bến xe SaiGon đã tám giờ sáng, Hương chạy vội vào quầy vé, mua ngay một vé đi Cà Mau, ăn sáng xong Hương mướn một giường trọ ngay trong bến xe, nói là giường cho lịch sự, chứ thật ra là một chiếc ghế bố cũ mèm, đầy mùi mồ hôi của khách thập phương lỡ đường...Cả ngày hôm ấy Hương đi dạo quanh quẩn khu vực bến xe cho khuây khỏa.Cảnh vật ở đây đã khác xưa nhiều, Hương để ý đến các em nhỏ bán hàng rong, gầy tóp, áo quần nhếch nhác, cố rao to món hàng mình bán, chào mời khách, "cô mua đậu phộng ngon nè cô", em nói  "cháu nghỉ học từ năm ngoái, năm nay cháu lên lớp năm, phải bán phụ mẹ kiếm tiền, nghỉ học buồn lắm cô à ", Hương thấy lòng mình có chút gì đó chua chát, gợn buồn thương, ngậm ngùi nhìn những cảnh đời éo le, thương tâm.

        Trên xe đò đi về Cà mau, xe rộng rãi hơn, êm ái hơn ghế ngồi của chiếc xe ở xứ Buồn Muôn Thuở (hay Buồn Một Thời...) nơi Hương đã sống bấy lâu nay...Xe chay nhanh, đường đi còn tốt lắm, trên quốc lộ tới Bến Tre, Mỹ Tho, qua phà Bắc Mỹ Thuận...Cần Thơ, một thành phố lớn mà người ta còn gọi là Tây Đô, nổi tiếng một thời.

        Thế là, vài giờ nữa thôi, Hương sẽ được gặp Mẹ và các em, lòng Hương hăm hở, vui, nhưng Hương lại lo lo, lỡ không gặp được em ở bệnh viện Cà Mau thì sao, sắp đến giờ tan ca chiều, sáu giờ rồi!- May quá, khi xe đò vừa ngừng trước cổng bệnh viện thì em trai Hương đang lững thững ra  về...Chị em gặp nhau bất ngờ, mừng quýnh lên :
 --Sao chị hay thế, đến mãi Cà Mau, mừng quá chị ơi!! Em cũng nhớ chị, em nghĩ chẳng bao giờ chị đến đây được!

        Mẹ và các em Hương ở mãi trong huyện xa, cách phố năm sáu cây số, Huyện Trần Văn Thời, Mẹ bảo về Cà Mau, trong túi chỉ còn vài trăm bạc, ở hiền gặp lành, gặp bác Sáu tận tình giúp đỡ, đưa về huyện này cất nhà trong khu vườn của bác và được bác chỉ dẫn mọi điều...

       Buổi chiều hôm đó, hai chị em Hương lội bì bõm mãi mới đến nhà, vì nước triều thấp, nếu không, phải đi xuồng tốn mấy đồng, mới về đến nhà.

        Cả nhà, Mẹ và các em gặp được Hương ai nấy cũng rưng rưng, mừng tủi...riêng Hương, hai hàng nước mắt tự nhiên chảy dài xuống đôi má mịn màng. Bữa cơm đạm bạc tối hôm ấy, cá kho tiêu, rau muống luộc, dưa chua nấu canh tôm, mọi người ăn thật ngon lành, như chưa bao giờ được ăn một bữa ngon như thế!

Phạm Thị Minh-Hưng

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

NHẠC YANNI - LOVE IS ALL - VŨ ĐIỆU & TIẾNG HÓT CHIM THIÊN ĐƯỜNG - XÓM NHỎ .

*****

Dọn Nhà

Xóm Nhỏ

Chiều nay trời mưa nhẹ, mây trời màu xám. Cuối đông rồi, gió vẫn lành lạnh, Noel đã đến, chỉ vài giờ nữa thôi, mấy em nhỏ vừa chơi, vừa hát câu hát quen thuộc "Đêm đông lạnh lẽo, Chúa sinh ra đời..."

Trong khu lao động, chiều tối, mọi người, sau một ngày làm việc mệt mỏi về đến căn phòng trọ chật chội, hình như chưa muốn vào, trẻ con, người lớn ai cũng muốn đứng ngoài ngõ chuyện vãn, hứng chút gió trời. Căn phòng ở nhà thuê chỉ kê được một cái giường và một cái bàn... trẻ con còn có chỗ nào mà chơi, nên đành phải ra đường, vừa mát lại vừa có nhiều bạn, đường hẻm là sân chơi lý tưởng của chúng, thế là, đủ mọi trò chơi được diễn ra nào lò cò, rượt bắt, trốn tìm, chúng vô tư đùa giỡn với nhau inh ỏi vang vang cả xóm.

Trong khu phố này, biết bao cảnh đời cơ cực, nhiều người sống chỉ biết ngày hôm nay có tiền mua gạo, mua rau là mừng lắm rồi, ngày nào lo ngày ấy, rau muối là chính, thịt cá chỉ như thứ gia vị thêm vào cho ấm áp.

"Tương lai ư, cần gì, học đến đâu mà nghĩ đến tương lai", nghe các công nhân nam nữ nói chuyện với nhau thật là vô tư.Em Thuận kể với tôi:

- Quê em cực lắm, làm lúa chẳng đủ ăn, đủ xài, tội ông bà già nhà em đã gần sáu mươi, lớn tuổi quá không còn dầm mưa dãi nắng được nữa, giờ chỉ trồng ít vạt rau bán được đồng nào thì đắp đổi qua ngày. Tôi hỏi:

- Các em lên đây đã lâu chưa?

Thuận nói:

- Dạ, gần một năm cô ạ tụi em ráng kiếm ít tiền, tự lo cho mình, cố gắng tiêu xài dè sẻn, cuối năm đưa ông bà già chút ít là mừng rồi cô.

- Em đang làm nghề gì vậy?

- Có việc gì làm việc nấy cô à. Hai đứa em đang làm phụ hồ, trước đây mấy tháng làm bốc vác, cực quá nên chạy sang làm cùng anh thợ xây. Ảnh thấy tụi em khổ quá nên kêu qua, cũng tội ảnh, nhờ ảnh mà tụi em đỡ đôi chút.

Nhìn khuôn mặt non nớt, xanh xanh của hai em mà thấy tội cho chúng quá, mới mười bốn, mười lăm đã phải bươn chải, lao động nặng nhọc.

- Em ráng lắm mới để dành được, cô tính đi, mỗi ngày làm được hơn một trăm, ăn uống, chi mọi thứ cũng vừa đủ, chỉ dư chút đỉnh, mỗi năm cố dành dụm để đưa về nhà khoảng một triệu là má em mừng rồi.

Cậu anh nói thêm:

- Cô ơi, tiền nhà, điện, nước, có tháng kẹt quá, còn thiếu lại họ, tháng sau nín nhịn bớt, mới trả được.

- Mấy hôm nay không thấy Diễm; nó đi đâu rồi em. Tôi hỏi.

- Nó về quê, ông già nhà nó đau cô ơi, nhà nó gần nhà em, nghèo lắm. Con Diễm bán bột chiên ở xóm trên đó cô.

Thương tâm quá, dân mình còn cơ cực nghèo nàn, những cảnh đời long đong, khó nhọc biết bao giờ mới khấm khá hơn? Tôi hỏi thêm:

- Noel tới rồi có gì vui không mấy em?

- Cô ơi, mua xị rượu nhậu với nhau một lúc là xong cô; tụi em còn đi làm không dám nghỉ, đi làm mới có trăm hai chứ cô, nói rồi cười hì hì, thật vô tư.

Mấy đứa bạn hỏi thăm nhau, "Mày mua vé xe về Tết chưa? mãi Quảng Nam phải mua vé xe trước". Đứa kia trả lời "Thôi khỏi về, mắc quá còn khó mua nữa, vé xe chợ đen thì mắc gấp rưỡi!".

- Chị bán đậu hũ chén than thở, tính tiền với bạn: "Tết này em cũng chưa về được, hẹn lần lữa hoài mà năm năm rồi, về Bắc hết 4, 5 triệu tiền xe thì sao mà về chị, thôi thì vài hôm nữa gửi cho bà già hai triệu cũng được.

Những ngày không có việc, hay chủ nhật các cô cậu tập trung đánh bài, cờ tướng cả ngày, cười nói, đùa giỡn, thật là vô tư. 

Tuy là một xóm nhỏ, trong hẻm nhưng nhà lầu, hai, ba tầng cứ mọc san sát, xây xong đóng cửa để đấy, chẳng biết chủ nhân là ai. Những căn nhà trệt thấp, bé, ngăn phòng cho thuê cũng nhiều, trong đó, không biết bao nhiêu cảnh đời cơ cực, kiếm ăn từng bữa, còng lưng lao động chắt bóp từng đồng bạc mồ hôi nước mắt, chen chúc nhau ở nhà thuê.

Năm hết, Tết đến, ngày đầu năm đoàn tụ gia đình, họ cũng không có ý niệm gì, không mảy may suy nghĩ đến gia đình, tương lai. Đêm về, trong căn phòng bé nhỏ mười hai mét vuông, họ có buồn, có nhớ nhà hay không !

Trời vẫn mưa nhỏ hạt, con đường đất bê bết nhếch nhém nước và bùn nhão. Tự dưng tôi thấy lòng mình man mác buồn.

Mong sao, những cảnh đời cùng cực, cơ khổ sẽ gặp may, có một việc làm ổn định để cuộc sống của họ đỡ phần chật vật, nghèo túng vì... cái tội Nghèo là cái tội số một trên đời.

P.M.H.
24.12.2011

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

NẮNG LỤA VÀNG * ÁO LỤA VÀNG


*
Dọn Nhà từ YahooBlog
Nhớ Ngày Xưa - Tổng Hợp Ban Mê Thuột 
- Còn Chút Gì Để Nhớ - Thơ Vũ Hữu Định -
11:18 11 thg 5 2012

**
Còn Một Chút Gì Để Nhớ


Tác giả: Vũ Hữu Định

Phố núi cao phố núi đầy sương

Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương

Phố núi cao phố núi trời gần

Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng

Em Pleiku má đỏ môi hồng

Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên mắt em ướt và tóc em ướt
Da em mềm như mây chiều trong

Xin cảm ơn thành phố có em

Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc bên đồi biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên



Hồ này có tên là Biển ( BIỂN HỒ)


Đèo Mang Yang trên QL 19, con đường nối liền Qui Nhơn với Pleiku
 **
Áo Lụa Vàng Một Mảnh  Từ Tơ Nhện
Thật là độc đáo !

Sau 4 năm miệt mài, nhóm các nghệ nhân của Godley & Peers đã cho ra đời chiếc áo khoác độc đáo với màu vàng óng nguyên bản, được làm từ tơ của khoảng 1 đến 2 triệu con nhện.



Chiếc áo đặc biệt này hiện đang được trưng bày tại viện bảo tàng Victoria & Albert ở London.
Màu vàng óng của nó là màu tự nhiên, không hề do nhuộm.



Chuyên gia dệt may người Anh Simon Peers (trái) và nhà thiết kế người Mỹ Nicholas Godley đứng cạnh người mẫu Bianca Gavrilas đang mặc chiếc áo choàng dệt từ tơ nhện.





Trên thế giới chỉ có 2 miếng vải lụa được làm từ chất liệu tơ nhện, một trong số đó được Godley & Peers dùng để may chiếc áo choàng này.


Toàn bộ 1đến 2 triệu con nhện được khai thác là những con nhện cái "Golden Orb" sống ở vùng cao nguyên Madagasca. Công việc kỳ công và mất nhiều thời gian nhất có lẽ là khi các công nhân đi bắt nhện để lấy tơ buổi sáng, sau đó thả chúng ra vào cuối ngày.

Họa tiết hình nhện trên áo


Dệt lụa từ tơ nhện từng được tạp chí Time đánh giá là một trong số 50 sáng  kiến của năm 2009.

**DỌN NHÀ từ YahooBlog:
Xóm Nhỏ - Tùy bút - Pt Minh-Hưng -
05:29 8 thg 3 2012.
XÓM NHỎ (28/02/2012 01:09 AM)
Đăng Hoa Mai Úc Châu - AUS.

Phạm thị Minh-Hưng
 
Trời đang nắng, bỗng mây đen ở đâu kéo về, bầu trời xám, sắp mưa rồi. 
 

              Cơn mưa rào sau những ngày xuân, đổ xuống thật bất ngờ. Tháng này mà đã mưa, bà con lối xóm í ới gọi nhau
 

- Mưa rồi, cất áo quần đi, chưa khô gì cả .  Nước đổ ào ào xuống con hẻm nhỏ, nước chảy tràn ngập khắp nơi.
" - Thảo nào, mấy hôm nay trời nóng quá, mới cuối tháng hai mà mưa, lạ nhỉ " ! Vừa chạy mưa chị Ba vừa nói chuyện,
 
" Ôi dào, mưa cho mát, hứng nước mà xài cũng được, tháng nào mưa cũng tốt "...
            Ở đây, một xóm dân lao động, xa đường lộ lớn, nước máy không đến được nên thường phải dùng nước giếng khoan, chị Ba nói - " Cô biết không khoan mấy chục mét sâu mới có nước, có khi trúng nơi nước phèn chua, vàng khè thì bó tay! biết chừng nào nước máy mới dzô cho bớt khổ đây cô! "
            Mọi người mang xô, chậu, thùng nhựa ra hứng nước mưa, nhìn cảnh này thật là vui mắt, thôi thì hứng nước mọi nơi, cầu cho được nhiều " để dành uống, ngọt hơn nước giếng "  chị Ba nói "- Mấy lần họp tổ kêu đóng tiền nước máy nhiều quá nên bà con chưa chịu, nước máy gì mà đóng bốn, năm triệu, ai đóng cho nổi "
            Những khu xóm mới như thế này, thường nhà nào cũng thấp hơn mặt đường bốn năm tấc, mỗi khi mưa xuống, nước ngập đầy đường, đầy nhà, nước từ cống trào lên vì khối nước quá lớn,không thoát đi đâu cho hết, (đúng là nước sạch thì khát mà nước cống, nước sình thì dư! ) Trời cứ mưa khoảng vài giờ đồng hồ, mọi người có việc tát nước cả buổi! chị Năm kể lại, " Nhiều đêm mưa, sáng dậy thấy nằm trên một nhà nước, ít ra cũng phải tấc hơn, có nơi, hai, ba tấc nước ngập! Cô biết không, nhà nào cũng cố gắng dành tiền mua một cái bơm nhỏ để bơm nước ra, còn không thì ráng múc, đổ ra ngoài khi mưa dứt hẳn, đau lưng lắm cô à." Những ngày mưa nhiều, tháng năm hay tháng sáu, khổ lắm!!
 
            Trong khu lao động, chiều tối, mọi người, sau một ngày làm việc mệt mỏi về đến căn phòng trọ chật chội, hình như chưa muốn vào, trẻ con, người lớn ai cũng muốn đứng ngoài ngõ chuyện vãn, hứng chút gió trời.Căn phòng ở nhà thuê chỉ kê được một cái giường và một cái bàn...trẻ con còn có chỗ nào mà chơi, nên đành phải ra đường, vừa mát lại vừa có nhiều bạn, đường hẻm là sân chơi lý tưởng của chúng, thế là, đủ mọi trò chơi được diễn ra nào lò cò, rượt bắt, trốn tìm, chúng vô tư đùa giỡn với nhau inh ỏi vang vang cả xóm.
 
                Trong khu phố này, biết bao cảnh đời cơ cực,nhiều người sống chỉ biết ngày hôm nay có tiền mua gạo, mua rau là mừng lắm rồi, ngày nào lo ngày ấy, rau muối là chính, thịt cá chỉ như thứ gia vị thêm vào cho ấm áp.
                " Tương lai ư, cần gì, học đến đâu mà nghĩ đến tương lai ", nghe các công nhân nam nữ nói chuyện với nhau thật là vô tư. Em Thuận kể với tôi:
                - Quê em cực lắm ,làm lúa chẳng đủ ăn, đủ xài, tội ông bà già nhà em đã gần sáu mươi, lớn tuổi quá không còn dầm mưa dãi nắng được nữa, giờ chỉ trồng ít vạt  rau bán được đồng nào thì đắp đổi qua ngày. Tôi hỏi:
 
                - Các em lên đây đã lâu chưa?- Thuận nói:
 
                - Dạ, gần một năm cô ạ  tụi em ráng kiếm ít tiền, tự lo cho mình, cố gắng tiêu xài dè xẻn,cuối năm đưa ông bà già chút ít là mừng  rồi cô.
                - Em đang làm nghề gì vậy?
                - Có việc gì làm việc nấy cô à, hai đứa em đang làm phụ hồ, trước đây mấy tháng làm bốc vác, cực quá nên chạy sang làm cùng anh thợ xây, ảnh thấy tụi em khổ quá nên kêu qua, cũng tội ảnh, nhờ ảnh mà tụi em đỡ chút. Nhìn khuôn mặt non nớt, xanh xanh của hai em mà thấy tội cho chúng quá,mới mười bốn, mười lăm đã phải bươn chải, lao động nặng nhọc.
 
                - Em ráng lắm mới để dành được, cô tính đi, mỗi ngày làm được hơn một trăm, ăn uống, chi mọi thứ cũng vừa đủ, chỉ dư chút đỉnh, mỗi năm cố dành dụm  để đưa về nhà khoảng một triệu là má em mừng rồi, cậu anh nói thêm:
                 - Cô ơi, tiền nhà, điện, nước, có tháng kẹt quá, còn thiếu lại họ, tháng sau nín nhịn bớt, mới trả được.
Tôi hỏi:    --Mấy hôm nay không thấy Diễm, nó đi đâu rồi em
 
                 - Nó về quê, ông già nhà nó đau cô ơi, nhà nó gần nhà em, nghèo lắm.Con Diễm bán bột chiên ở xóm trên đó cô.
  Thương tâm quá, dân mình còn cơ cực nghèo nàn, những cảnh đời long đong, khó nhọc biết bao giờ mới khấm khá hơn ? Tôi hỏi thêm:
                    -Lâu nay, có gì vui không mấy em ?
                    - Cô ơi, tụi em còn đi làm không dám nghỉ, có gì mà vui cô, đi làm mới có trăm hai chứ cô, nói rồi cười hì hì, thật  vô tư. Mấy đứa bạn hỏi thăm nhau," mày trả tiền thuê nhà chưa, hôm qua chủ nhà đòi tiền nhà đó, đóng chậm chút là hăm dọa, lấy lại phòng! ", đứa kia trả lời "...thì kẹt quá, nợ ổng ít bữa, tao mới gởi về cho bà già bảy trăm ngàn rồi, qua tuần  xin ứng lương trước mới trả được!"  Chị bán đậu hũ chén than thở, tính toán với bạn: " Bán đậu chén buổi sáng, kiếm được ba bốn chục là cao, buổi chiều lấy bánh cam bán thêm chợ chiều được vài chục nữa, mãi gần tối về nhà mệt nhừ, chỉ lo đau, bịnh nằm xuống, ai nuôi con, nuôi chồng đây! Chị Ba nói chồng chị này là thương binh, không lao động được nên mọi chi tiêu nhờ cậy vào hai bàn tay tần tảo của chị, " Cô tính, tiền nhà, điện nước ngốn hết hơn một triệu, thuê nhà cực quá, cũng phải chịu đựng thôi chứ, tụi em tiền có đâu, mà mơ nhà riêng cô ơi! "
                Xóm nhỏ này là thế, nhiều hoàn cảnh thật đáng thương, bỏ xứ, xa cha mẹ già, đi kiếm việc tự nuôi mình, cố để dành chút ít phụ giúp gia đình, không nề hà công việc nặng nhọc, cực khổ ngoài sức mình...
                Những ngày không có việc, hay chủ nhật các cô cậu tập trung ở quán cóc trước hẻm, đánh bài, cờ tướng cả ngày, cười nói ,đùa giỡn, thật là vô tư, chẳng hề suy nghĩ đến tương lai, còn nói gì đến việc học hành, học tới lớp bốn, lớp năm biết đọc chút ít là tốt rồi!
                Tuy là một xóm nhỏ, trong hẻm nhưng nhà lầu,  hai, ba tầng cứ mọc san sát, xây xong, đóng cửa để đấy, chẳng biết chủ nhân là ai, của đại gia nào, tướng tá nào!
                 Những căn nhà trệt thấp, bé, ngăn phòng cho thuê cũng nhiều, trong đó, không biết bao nhiêu cảnh đời cơ cực, kiếm ăn từng bữa,còng lưng lao động chắt bóp từng đồng bạc, mồ hôi nước mắt, chen chúc nhau ở nhà thuê.
               Trời vẫn mưa nhỏ hạt, con đường đất bê bết nước và bùn nhão. Trên đường về, bỗng dưng, tôi thấy lòng mình man mác buồn, tự hỏi khi đêm đến, trong căn phòng trọ hẹp, mười hai mét vuông đó, họ có xót xa, có nhớ nhà, có thầm thương cho thân phận bọt bèo! Vì đâu!?
                Mong sao, những cảnh đời cùng cực, cơ khổ sẽ gặp may, có một việc làm ổn định để cuộc sống của họ đỡ phần chật vật, nghèo túng vì... Cái Tội Nghèo là cái tội số một trên đời... 

 Phạm thị Minh-Hưng.