Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

BIỂN KHÓC TÌNH CHIA XA



BIỂN KHÓC TÌNH CHIA XA...

Chiều nay biển khóc giữa hư không
Trăm ngàn xác cá trắng mênh mông
Biển đang chết đấy đời đang chết
Lớp sóng thương đau biển oán hờn...

Xô dạt thuỷ triều cá trắng phau
Nổi trôi trên con sóng bạc màu
Cát vàng thôi hết thời mơ mộng
Bơ vơ thuyền nhỏ ngóng về đâu?

Chẳng còn gì nữa biển xanh ơi
Đau thương tan tác cả khung trời
Tiếng sóng hờn oan vang vọng lại
Biển khóc than ... tình biển ngậm ngùi!

Biển vật vã tiễn trăm ngàn xác cá
... Vào tận bờ cát trắng ... Lệ châu sa
Hồn cá hỡi, vật vờ nơi đâu... có thấu
Biển thương đau - Tình đang chết ... nhạt nhoà!...

Phạm Thị Minh-Hưng
T7-30/4/2016-SG.


Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

HẠ BUỒN NHỚ THƯƠNG


HẠ BUỒN NHỚ THƯƠNG

Hè sắp đến rồi phải không em
Thoảng làn gió nhẹ thổi bên thềm
Nắng hồng rực rỡ ngoài khung cửa
Có đợi chờ ai nơi lối quen?

Đâu đây vang khúc hát thiết tha
Ve sầu rền rỉ nỗi chia xa
Phượng hồng e ấp bên cành lá
Có nghe lòng vời vợi xót xa?

Thế rồi mình sẽ cách xa nhau
Lớp vắng trường tan phấn úa màu
Sân trường hiu hắt sầu im lắng
Tìm nơi đâu ánh mắt gởi trao!

Hạ buồn cánh phượng đỏ rưng rưng
Bay bay theo gió khắp không trung
...Cho tôi gởi chút tình vương vấn
Đến người áo trắng mãi còn thương!

Phạm Thị Minh-Hưng
SG-Thứ 4-04/5/2016
13g11'


Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

VÌ SAO CÁ CHẾT

Biếm họa Tuổi Trẻ Cười: Vì sao cá chết?

29/04/2016 15:45 GMT+7
Phim Đài Loan:

https://www.youtube.com/watch?v=_BCiVbbyujk&authuser=0

TTO - Mời bạn đọc xem các tranh biếm được sáng tác qua lăng kính và nét vẽ của các họa sĩ, cộng tác viên báo Tuổi Trẻ Cười.
Tranh: DAD
Tranh: Trần Hữu Tài.
Tranh: LAP
Tranh: LAP
Tranh: LAP
Tranh: LAP
TTO

Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016

KHÓC BIỂN















KHÓC BIỂN

Nghe chăng hồn biển xót xa
Rưng rưng mắt ướt biển ngà đắng cay
Thủy triều sóng đổ sầu lay
Biển bờ hoang vắng tình ngây ngây buồn

Cõi lòng trống trải mưa tuôn
Vì đâu biển hỡi ngọn nguồn đớn đau
Cát vàng xác cá trắng phau
Ngậm ngùi nắng gió nỗi sầu chênh vênh

Sóng xô bao nỗi gập ghềnh
Biển xanh thương tội ngày đêm dật dờ
Chẳng là ác mộng cơn mơ
Ngàn thu sóng biếc vỗ bờ xôn xao

Hôm nay biển sóng thét gào
Trăm ngàn xác cá lao đao trắng bờ
Còn gì ơi hỡi biển mơ
Biển đang chết đấy, thẫn thờ hồn đau

Còn gì biển hỡi thương sầu
Biển xanh trong mát nông sâu chết mòn
Tình đời, tình biển héo hon
Bơ vơ nắng nhạt hoàng hôn tím chiều

Dấu chân bước vội liêu xiêu
Hồn tan tác những tiêu điều biển xa...!
Bao giờ hết nỗi can qua?
Tình tôi yêu biển thiết tha ngàn đời!

Biển xanh-Biển đẹp tình tôi ơi!

Phạm Thị Minh-Hưng


Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

GIẬN HỜN


GIẬN HỜN
Thơ PTMinh-Hưng_Nhạc Mộng Dưới Hoa
Thơ_-Đinh Hùng-Phạm Đình Chương
Video Bùi Phương 

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

BÀNG BẠC MÂY CHIỀU















BÀNG BẠC MÂY CHIỀU
(Bài Thơ viết cho bạn-cho tôi)

Màu tóc như màu mây trắng bay
Sợi dài sợi ngắn những phôi phai
Mượt mà xanh thắm giờ xa quá,
Xót xa đời tàn tạ thương vay!

Thôi...Cũng đành chỉ một màu mây
Tháng ngày chìm nổi mãi đong đầy
Còn bao lâu nữa đời đen trắng
Thu vàng lá úa, mộng sầu lay...

Đời có còn vui, lá ngậm ngùi?
Thời gian hờ hững lững lờ trôi
Thấp thoáng nắng tàn thu bàng bạc
Heo may buồn lặng lẽ chơi vơi!

Vần thơ tôi viết những tàn phai
Vấn vương chi đã nhạt màu môi
Xuân qua - thu tàn - đông quạnh vắng
Lạc loài hư ảo cõi mù khơi...

Bài thơ tàn tạ gởi mông lung
Gởi về xa lắm cõi muôn trùng
Bâng khuâng mây tím tìm hư ảnh
Vời vợi tình xa...mấy nhớ nhung?...

Phạm Thị Minh-Hưng

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016

THU ĐẾN THU ĐI - NGƯỜI YÊU NẾU RA ĐI - NE ME QUITTE PAS & If You Go Away























Thu Đi Rồi.

Thu đến thu đi thu hững hờ
Hồn thu tĩnh lặng lá bơ vơ
Cỏ cây tàn tạ sương mờ phủ
Chân trời mây xám nhớ tình xưa...

Có ngóng trông nhau tiếc mộng thừa
Ru hồn một thuở rất ngu ngơ
Phiến đá lạnh lùng đầy tuyết trắng
Cuộc tình xa vắng lạc hư vô...

Trời hắt hiu buồn thu biết không
Thu đi tình hoang vắng bâng khuâng
Lặng lẽ tiếng đàn ai vọng lại
Như tiếng lòng ngân khúc nhớ nhung

Thu đã đi rồi trời thoáng đông
Từng cơn gió buốt sắt se lòng
Sưởi ấm làm sao tình giá lạnh
Hồn thu lạc lõng lối thinh không?

Phạm Thị Minh-Hưng




Ne me quitte pas.
Il faut oublier
Tout peut s'oublier.
Qui s'enfuit déjà
Oublier le temps
Des malentendus
Et le temps perdu
A savoir comment
Oublier ces heures
Qui tuaient parfois
A coups de pourquoi
Le coeur du bonheur
Ne me quitte pas ... 

Bản Ne me quitte pas được Jacques Brel sáng tác năm 1959. 

Jacques Brel (1929-1978), tên thật là Jacques Romain Georges Brel, một nghệ sĩ người Bỉ, thành danh và sinh sống tại Paris. Ngoài sáng tác nhạc, ông còn là nhà thơ, đạo diễn và diễn viên điện ảnh. Những tác phẩm điện ảnh của ông được đánh giá là suất sắc, nhưng ông cũng đồng thời để đời với nhiều ca khúc bằng tiếng Pháp, trong đó Ne me quitte pas nổi tiếng mà Phạm Duy đã chuyển thể sang lời Việt qua bản tiếng Anh với tên gọi bất hủ: Người yêu nếu ra đi.

Ne me quitte pas được Brel viết khi chia tay người yêu. Tiêu đề bài hát: Ne me quitte pascó nghĩa là: Đừng bỏ anh.

Là nỗi đau thống thiết của một con tim bị bỏ rơi, bản thân bài hát đã nói lên tất cả. Không đủ sức chịu đựng sự ra đi của người tình và bất chấp kiêu hãnh của một đàn ông, Ne me quitte pas diễn tả nỗi đau bằng những ngôn từ thật nhất, đẹp nhất của một cuộc chia lìa và vì thế, nó ngày càng được yêu thích và trở thành nhạc phẩm nổi tiếng nhất của Brel.
Những câu từ hết sức ma mị, yếu mềm nhưng không vì thế mà kém lãng mạn, cùng một chất nhạc da diết làm mềm cả những trái tim cứng rắn nhất.

Hãy nghe chàng van xin:

Ne me quitte pas ...
Laisse-moi devenir l’ombre de ton ombre
L’ombre de ta main, l’ombre de ton chien.


Xin em đừng bỏ anh...
Hãy để anh làm cái bóng của cái bóng em
Làm cái bóng của bàn tay em, cái bóng của con chó nhà em...
Ôi chao, một sự si mê đến kiệt quệ!

Có lẽ vì nhiều người đồng cảm với sự "thất tình vô phương cứu chữa" này, bài hát trở nên nổi tiếng đến nỗi, có rất nhiều ca sĩ nổi tiếng đã cover. Nó còn được hát bằng đủ thứ tiếng trên thế giới.

Qua bản tiếng Anh do Rod McKuen viết lời, bản gốc tiếng Pháp được đổi thành If You Go Away:  Nếu em bỏ đi.  Không còn là sự van xin khóc lóc đến mụ mị như bản tiếng Pháp Ne me quitte pas.

Mà là những lời rủ rỉ của người tình với người tình:

If you go away on the summer day
Then you might as well take the sun away
All the birds that flew in the summer sky


Nếu như em ra đi
Mặt trời cũng theo đi
Bầy chim cũng bay mất ... 

Người tình si, say đắm với những hứa hẹn:

But if you stay, I 'll make you a day
Like no day has been, or will be again
Well sail the sun, well ride on the rain


Nhưng nếu em ở lại
Anh sẽ mang tặng em
Một ngày chưa từng có
Dong thuyền trời nắng tươi
Lang thang cơn mưa nhỏ
...

Và lời Việt, do Phạm Duy dịch, đẹp đến từng câu chữ, sát với bản tiếng Anh hơn cả:

Người yêu nếu ra đi, một hôm nắng lên cao

Xin hãy mang đi theo, cả mây trắng trong veo

Lời chim hót mang đi, cùng tia nắng xôn xao

Ngày ta mới yêu nhau, tình ta mới dâng cao

Ngày sao thấy đi mau, và đêm vắng đêm sâu

Trăng sáng như nâng niu, loài chim hót đêm thâu


Người yêu nếu ra đi

Người yêu nếu chia lìa

Người yêu nếu ra đi


Người yêu nếu ra đi, người yêu sẽ ra đi

Xin trái đất lang thang, đừng quay nữa nghe không

Ðể có lẽ thương tâm, người yêu sẽ quay chân

Người có biết con tim, rồi tim sẽ êm êm

Ngừng nghe tiếng trăm năm, người yêu đã xa xăm

Tôi chết êm trong đêm, chờ nghe tiếng yêu vang


Người yêu nếu ra đi

Người yêu nếu chia lìa

Người yêu nếu ra đi


Người mà không đi, người tình tôi còn đó

Sẽ thấy tôi còn đây, yêu nhau như ngày qua

Cùng vừng dương lên, cùng làn mây lả lướt

Nói với lá cây tôi, đêm như xưa đầy vơi

Chìm vào làn môi, nụ cười không từ chối

Nói với mắt môi ai, duyên tình mãi không phai

Người mà xa vắng, tôi sẽ khóc thầm

Làn nước mắt tuôn tràn, cuộc tình đã tan


Người yêu nếu chia lìa

Người yêu nếu chia lìa

Người yêu nếu chia lìa

Người yêu chớ ra đi...



Không biết trên thế gian có bao đôi lứa đang yêu và được yêu. Bao người yêu đã cất bước ra đi hoặc sẽ cất bước. Hạnh phúc và nỗi tan nát vẫn luôn đan xen trong những cuộc tình.


Và If You Go Away vẫn được yêu thích ngay cả khi ta không hề biết đến chia ly.
......


http://youtu.be/i2wmKcBm4Ik
Chú thích: Lời tiếng Anh và tiếng Pháp do NNT dịch. Tks.
**
I F U GO A WAY




Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

MƯA SẦU CHƠI VƠI


MƯA SẦU CHƠI VƠI 

Mưa buồn suốt tháng Tư sầu
Mưa rơi chất ngất bên lầu nhớ nhung
Mưa rơi lá rụng ngoài song
Mưa tê tái giọt cho lòng ưu tư

Mưa trên biển vắng chiều thu
Mưa thương mưa nhớ ai mù mịt xa
Mưa vương gót ngọc thềm hoa
Mưa chi ướt bước lụa là chiều mơ...

Ước gì tình đẹp ý thơ
Quên đi tình lỡ tháng Tư nát nhầu
Tình hoài mong, mãi xanh mầu
Nghìn trùng xa cách dãi dầu nhớ thương...

Phạm Thị Minh Hưng.

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

NẾU EM CÓ VỀ - SAO ANH CHƯA VỀ














NẾU . EM . CÓ . VỀ
Nếu em có về thăm quê hương
Hôn hộ tình tôi những nẻo đường
Hoa kiều hùng trắng sương mai rắc
Vương gót chân em vương nhớ thương
Nếu em có về nơi phố núi
Hương thơm hơi đất sau mưa hè
Tiếng dế hát vang bờ rẫy mới
Thảng thốt lòng ai buốt sắt se
Nếu em có về thăm trường xưa
Xóa gốc phượng vết khắc tim mờ
Bao mơ mộng thanh xuân ngày ấy
Của những cặp đôi lỡ nhịp thề
Nếu em có về qua bến nước
Hứng dòng thương nhớ cả hoàng hôn
Thời gian thấm lạnh từng mơ ước
Vỡ vụn trên tay mảnh linh hồn
Nếu em có về bên đồi biếc
Cỏ may đan suốt gấu mây chiều
Gai mắc cỡ vướng tay cuống quýt
Đọng thời gian từng nét ấp yêu
Nếu em có về giữa đại ngàn
Hú giùm tôi tiếng thở miên man
Nức nở dã quỳ bên ngõ vắng
Chơi vơi buồn nhỏ xuống cung đàn
Nếu em có về trên cao nguyên
Hốt cho tôi vạn giọt cồng chiêng
Vọng qua đồi núi qua thác suối
Đến tận thơ ngây tuổi hồn nhiên
Nếu em có về thăm Ban Mê
Cho tôi xếp gửi trái tim về
Để trong hương khói ngàn tinh tú
Vẫn thấm hồn hoang chút tình quê
*
Bài Thơ cảm tác
(Chia sẻ với Phu Nguyen)


SAO ANH CHƯA VỀ

Sao anh chưa về thăm cố hương
Vắng bước chân anh mọi nẻo đường
Hoa cà phê trắng nồng hương sớm
Nhớ quá ngày xưa bao luyến thương!

Sao anh chưa về thăm phố núi
Đất đỏ mưa dầm vương gót chân
Nương rẫy tinh mơ nghe tiếng dế
Se sắt hồn em những hẹn thề

Trường xưa còn đó vẫn đợi chờ
Bước anh về ôn kỷ niệm xưa
Anh có nhớ dưới hàng phượng đỏ
Hai trái tim khờ đã mộng mơ?

Sao anh chưa về thăm xóm cũ
Thác Nhà Đèn có những hoàng hôn
Nhìn dòng nước chảy cùng mơ ước...
....Thời gian xa vắng nát tâm hồn!

Anh có về không bên đồi biếc
Ngắt đoá hoa sim ngắm mây chiều
Màu hoa tim tím hồn mơ mộng
Thơ thẩn bên nhau bao dấu yêu?

Sao anh không về giữa đại ngàn
Nghe hồn gió hú giữa đêm hoang
Dã quỳ thương khóc bên triền suối
Cung đàn nhỏ lệ tiếc mơ tàn...!

Cao nguyên vẫn đợi bước anh về
Tiếng cồng chiêng nhung nhớ lê thê
Mơ dáng ai ngày xưa bên suối
Tình thơ ngây tuổi mộng hẹn thề!

Nhớ nhé anh ơi về Ban Mê
Cho kỷ niệm xưa cũng theo về
... Mùa xuân hoa nở sân đầy nắng
Đón người lạc bước ấm tình quê!

Phạm Thị Minh-Hưng.
SG- CN- 27/3/2016

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

CÀNH LAN TRẮNG - Thơ & Nhạc

Video do Bảo Phạm : http://www.youtube.com/watch?v=KkMXJq8EZVI&sns=em










CÀNH LAN TRẮNG

Có phải đôi mình mắc nợ nhau,
Dù xa, cách trở núi, sông sâu,
Dù năm tháng cũ xa tầm với, 
Dù gần gang tấc, hay xa xôi?
*
Ngày ấy vườn xinh có nhiều hoa,
Mai vàng, Hồng đỏ thắm, kiêu sa,
Pen-se' tim tím mong manh cánh
Lả lướt bên cành Mi-mo-sa.
*
Ngày ấy, cành Lan lá biếc xanh,
Trong vườn hoa nắng, nụ tròn xinh,
Lung linh hoa lá lay trong gió,
Tình trong, e ấp, ánh bình minh!
*
Mình đã nợ gì đây hỡi anh?
Những ngày tháng cũ, quá mong manh,
Ôi, cành Lan trắng, tình trong trắng,
Bao giờ tìm thấy mộng ngày xanh!
*
Mình đã nợ nhau... thật mất rồi,
Cành hoa Lan trắng, Giáng Hương ơi!
Tỏa chi hương ngát, thơm ngày cũ?
Hư ảo đời nhau, giấc mộng đầu!

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

MUỘN MÀNG




















MUỘN MÀNG

Tôi viết bài thơ trên đỉnh sầu
Thương cuộc tình xa vắng bấy lâu
Đoá hoa yêu nhạt nhoà hương sắc
Biển đời biền biệt, biết tìm đâu?

Mùa đông buồn tuyết rơi ngập lối
Lạnh giá khung trời buốt tim côi
Nghe trong tiếng gió lời ai gọi
Thương tình ca vang vọng chơi vơi...

Tình ơi giấc mộng quá ngọt ngào
Ngân hà xa lấp lánh ánh sao
Như mắt biếc ngày nao đắm đuối
Có biết hồn tôi bao xuyến xao?

Tôi hát bài tình ca muộn màng
Gởi gấm niềm thương nhớ mênh mang
Cõi mơ ai biết tình xao động
Giấc cô liêu ảo mộng ngút ngàn...

Phạm Thị Minh-Hưng.
SG - T7 - 19/3/2016
(Viết cho những nỗi nhớ nhung khi xa cách...)

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

HOA TÍM

















HOA TÍM

Tím mảnh tình hồng tím nhớ thương
Từ anh cách biệt rẽ đôi đường
Nhớ nhung lặng lẽ tình câm nín
Nuối tiếc u hoài những vấn vương
Mỏi cánh mây bay đời lẻ bóng
Hoài thương tiếng gió lạnh canh trường
Bao giờ trở lại vườn hoa cũ
Hái cánh hoa tình tím ngát hương

Phạm Thị Minh-Hưng

19/2/2015

TÌNH SẦU BƠ VƠ

















TÌNH SẦU BƠ VƠ

Bài tình ca dang dở
Trên đỉnh sầu bơ vơ
Lá rơi đầy ngõ vắng
Hồn rưng buồn ngẩn ngơ

Thời gian lặng lẽ trôi
Đêm đông trời lạnh giá
Tình xa vắng ngàn khơi
Tiếng hát ai vời vợi

Thương tháng ngày biền biệt
Thời áo trắng học trò
Đóa tình hồng héo úa
Giữa biển đời mộng du

Tình muôn vạn ý thơ
Mộng mị đêm trăn trở
Bài hát sầu lắng đọng
Đẹp như  giấc mơ hoa...

Nỗi nhớ nào chơi vơi 
Bản tình ca đơn côi
Ru hồn trong thoáng mộng
... Rồi tan vào hư không...

Phạm Thị Minh Hưng. 


Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2016

TÌNH NHƯ BÓNG MÂY



















TÌNH NHƯ BÓNG MÂY

Tình có nồng nàn như nắng xuân
Mà sao xa vắng biết bao lần 
Nhặt cánh mai vàng rơi trước ngõ
Ngậm ngùi hồn bỗng thấy bâng khuâng.

Tình hỡi có còn thơm phấn hương
Mùa yêu ngày cũ có sầu vương
Hoàng hôn mây trắng bay nhiều quá
Hỡi tình hiu hắt bến bờ thương!

Vì đâu cách biệt núi sông dài
Thuyền tình hun hút mộng tàn phai
Ngóng trông mòn mỏi sầu muôn lối
Mộng đã vời xa đâu dáng ai?

Tình ơi có tiếc cánh hoa xưa
Ấp ủ trang tình thơ mộng mơ
Trao nhau chẳng nói câu hò hẹn
Mùa thương yêu dấu đã mịt mờ...

Giữ nhé tình ơi chút hương lòng
Mặc đời hư ảo có hay không
Tình lạnh lùng bóng mây bay mãi
Lạc bước -  Hững hờ bến đợi mong!

Phạm Thị Minh-Hưng

.

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

CHƠI VƠI TƠ TRỜI

















CHƠI VƠI TƠ TRỜI

Mong manh sợi mỏng tơ trời
Tình ơi vương vấn u hoài nhớ nhung
Đâu rồi giấc mộng tương phùng
Trời cao gió lộng chập chùng mây bay

Tình xưa một thuở nồng say
Xuân về vò võ ai hay nỗi sầu
Rưng rưng hạt nắng phai màu
Hồn hoa héo úa nát nhàu tâm tư!

Tình hồng giá lạnh bơ vơ
Cung tơ lạc phím hư vô đất trời
Đêm trăng mộng mị chơi vơi,
Tuổi xuân sầu lắng phận đời xót xa

Tình theo ngày tháng phôi pha
Hững hờ mái tóc nhạt nhoà mộng xưa
Mịt mờ kỷ niệm đong đưa
Làm sao níu lại sợi tơ ảo huyền?

Phạm Thị Minh Hưng
(Cảm tác "Mong manh những sợi tơ trời"_DH)

.

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

SỰ CÂN BẰNG ACID–ALKALINE trong dinh dưỡng

Sự Cân Bằng Acid–Alkaline trong dinh dưỡng - Dr. Đặng Vũ Thúy Doan




PHỎNG DỊCH THEO "THE ACID-ALKALINE BALANCE" từ sách "HEALING MIRACLES – AN EDGAR CAYCE" by Dr William McGarey 

Trước khi vào bài, tôi muốn có đôi dòng về Edgar Cayce và Bác Sĩ William McGarey.
Ông Edgar Cayce sinh năm 1877 tại Hopkinsville, tiểu bang Kentucky, mất năm 1945.
Ông là một người theo Thiên Chúa Giáo. Từ những ngày còn bé, ông rất chăm đọc kinh sách cũng như cầu nguyện. Vào tuổi 24, ông phát triển một khả năng đặc biệt là khi ông ngủ trong giấc ngủ thôi miên (hypnosis), ông có thể trả lời hầu hết các câu hỏi đặt ra với ông, từ chuyện sức khỏe tới các vấn đề siêu nhiên như chuyện luân hồi tái sinh, Thành Phố Atlantis, Kim Tự Tháp, trái đất thay đổi (predicted earth change), v.v...
Khi ông mất, ông đã để lại 14 ngàn 879 hồ sơ được cất giữ trong thư viện của Association for Research and Enlightenment ở Virginia Beach, trong số đó có 8 ngàn 968 hồ sơ về sức khỏe và bệnh tật cùng cách trị liệu.
Các lời khuyên của ông trong khi ông ngủ trong giấc ngủ thôi miên gọi là "Reading". Ông thường cho các Reading đó là công việc của Thiên Chúa giao cho ông làm.
Mời các bạn đọc một đoạn đối thoại giữa Edgar Cayce và một GiáoSư Đại học Havard – Doctor Munsterberg.
Vào mt ngày mùa đông, một người đàn ông cao lớn, áo khoác dầy cao đến tai, tay xách hai cái vali hỏi thăm tìm đến nhà Edgar Cayce. Lúc đó Edgar Cayce còn trẻ, mới 34 tuổi.
- Tôi là Bác Sĩ Hugo Munsterberg của Đại Học Havard. Tôi đến đây để tìm hiểu về anh. Gần đây có quá nhiều bài báo viết về anh.
Và ông ta rút trong túi ra một trang báo trong Sunday Magazine, section của tờ New York Time số ngày 9/10/1910. Tựa đề trang báo: "Một người đàn ông ít học trở thành bác sĩ khi ông ta ngủ trong giấc ngủ thôi miên – một quyền lực kỳ lạ đã được chứng minh bởi Edgar Cayce. Ông ta đã chẩn đoán được những căn bệnh khó khăn trong giấc ngủ thôi miên dù rằng ông ta không có một chút  gì về kiến thức Y Học".
- Edgar Cayce rất nhũn nhặn: "Tôi không biết gì về các bài báo này."
Còn Bác Sĩ Munsterberg, ông ta đứng nghêng ngang giữa phòng khách, không thèm cởi áo khoác, không thèm ngồi dù đã được mời. Ông ta hỏi Edgar:
- Văn phòng của anh đâu?
- Tôi không có văn phòng.
- Anh nói rằng anh không có văn phòng làm việc? Vậy khi anh reading, anh có cho phép thiên hạ thấy anh không? Anh có mở đèn không? (Ông Bác Sĩ này làm như Edgar Cayce làm ảo thuật).
 Edgar Cayce trả lời:
- Tôi làm công việc reading ban ngày lúc trời còn sáng, một lần buổi sáng, một lần buổi chiều. Có khi chúng tôi phải dùng thêm đèn thì cô thư ký mới thấy đường mà đánh máy các reading của tôi.
- Thế còn bệnh nhân của anh, họ ở đâu?
- Họ ở nhà họ. Họ ở khắp nơi, phần nhiều ở ngoài Tiểu Bang. Chỉ cần cho tôi địa chỉ, tuy nằm ngủ ở nhà song linh hồn tôi sẽ tìm đến đúng chỗ và reading cho họ.
- Anh không có khám bệnh trước đó hả?
- Ồ không! Khi thức, tôi đâu có biết gì về Y Khoa. Tôi cũng chẳng cần biết tên bệnh nhân.
- Họ gửi thư cho anh, họ có kể các triệu chứng bệnh của họ không?  
- Ồ không! Họ chỉ cần cho tôi biết là họ cần tôi giúp, thế thôi.
- Có lẽ anh không làm việc lúc này phải không? (Ông Bác Sĩ này làm như Edgar Cayce có tiền nhiều lắm nhờ reading, hẳn trong đầu ông ta nghi ngờ Edgar Cayce lắm lắm).
- Thưa có chứ, tôi là thợ chụp hình. Tôi có giao kèo làm việc với các bạn tôi. Tôi phải kiếm sống chứ. Một ngày tôi chỉ reading có 2 lần và hầu hết người ta không có tiền.
- Anh thực sự chỉ là một người đàn ông bình dị, hay có thể là một người rất khôn ngoan. Tôi chưa thể kết luận được..
- Khi tôi thức, tôi thật sự là một người xuẩn ngốc nhất trong Christian County này, tôi không nhận tôi là người khôn ngoan.
- Nhưng khi anh ngủ thì anh biết mọi điều phải không?
- Thì mọi người nói với tôi như vậy, tôi cũng không biết nữa. Thiên hạ nói với tôi rằng tôi tả triệu chứng bệnh của họ còn rõ ràng hơn họ cảm nhận được. Tôi đề nghị cách trị liệu, họ dùng thuốc theo tôi chỉ dẫn và họ khỏe. Thường thì cô thư ký ghi chép những điều tôi nói trong giấc ngủ và gởi cho bệnh nhân một bản. Bác Sĩ Ketchum thêm các lời chú thích của ông ấy nếu ông ấy thấy cần.
- Anh làm công việc reading này bao lâu rồi?
- Thường xuyên thì chỉ mới một năm nay. Trước đó tôi chỉ reading cho bạn bè, những người chung quanh tôi khi họ hỏi tôi.
- Anh học tới đâu? Anh nói anh không học Y Khoa phải không?
- Tôi chỉ mới học xong năm đầu tiên của bậc trung học thôi. Nhà quê chúng tôi chỉ học đến lớp Chín là cao nhất.
- Chắc anh phải đọc sách nhiều lắm hả?
- Có thời gian tôi làm việc trong tiệm sách. Tôi cũng thích đọc sách lắm nhưng tôi chắc sách tôi thích thuộc loại không có trình độ cao. Nếu ông muốn, ông có thể xem tủ sách của tôi.
Bác sĩ Munsterberg vội vã đi ngay đến tủ sách, song chỉ thấy toàn những sách tiểu thuyết vớ vẩn, không một quyển sách Y Học...
Edgar Cayce đề nghị:
- Có một vài người từng có kinh nghiệm với các reading của tôi, tôi có thể cho ông tên họ nếu ông muốn: Mrs. Dietrich, Mrs. Dabney, Miss Pery, Mrs. Bowles, ...
- Ồ thế thì tốt lắm - ông Bác Sĩ vội ghi ngay tên và điạ chỉ - Tối nay tôi sẽ đi thăm họ và ngủ lại ở khách sạn, sáng mai tôi muốn dự buổi reading của anh.
Và ông Bác sĩ vội vã ra đi, không buồn bắt tay chủ nhà...
Mrs. Cayce thắc mắc:
- Ai vậy Edgar?
- Một Giáo Sư từ Đại Học Havard đến điều tra về anh, ông ấy coi anh như một kẻ bá láp lường gạt. Tất cả họ đều như vậy hết.
Cô con gái kêu lên:
- Ông ta liệng sách của bố đầy ra sàn nhà.
- Ờ chúng ta cũng đoán các chuyện như vậy xảy ra thôi. Họ chẳng biết điều gì tốt hơn, tâm hồn họ nghèo nàn lắm.
Cậu con trai hỏi bố:
- Có một ông xấu (bad man) mới ở đây hả bố?
- Không ai xấu con à, thiên hạ sai lầm vì họ không hiểu Thiên Chúa...

Và bây giờ là câu chuyện giữa Bác Sĩ Munsterberg và bà Dietrich:
Khi con gái tôi, Aimee được hai tuổi, cháu bị cúm, rồi sau đó cứ làm kinh (convulsion), nó lên cơn bất cứ lúc nào, tay chân cứng lại, và cháu mê đi. Trong hai năm trời, chúng tôi đã đi tìm bác sĩ chữa cho cháu, chúng tôi đã đi Evansville, Indiana gặp Bác Sĩ Lithicum và Bác Sĩ Walker. Các ông ấy chữa cháu cả mấy tháng mà chẳng có kết quả gì. Chúng tôi lại tìm đến Bác Sĩ Hoppe ở Cincinnati, ông ấy nói cháu bị bệnh thần kinh không chữa được. Chúng tôi đem cháu về nhà chờ chết. Thế rồi người bạn chúng tôi, ông Wilbus nói với chúng tôi về Edgar Cayce.
Bác sĩ Munsterberg vội ngắt lời:
- Ông Wilbus này có mối liên hệ như thế nào với Edgar Cayce?
- Ồ, ông Wilbus là một người đáng kính của hạt chúng tôi, ông ta thường đi săn trên thửa đất nhà Cayce, ông ấy biết Edgar khi cậu ta còn là một đứa trẻ. Ông Wilbus đã từng được reading và theo lời khuyên đã đi Cincinnati để giải phẫu, từ đó ông ấy khỏe nhiều nên ông khuyến khích tôi nhờ Edgar Cayce reading. Lúc đó là vào năm 1902, mười năm trước, Edgar đang làm việc ở tiệm sách, chứ không thường xuyên reading như bây gìờ. Chồng tôi đi mời Edgar Cayce đến nhà chúng tôi, cậu ấy chỉ nhận vé xe lửa đi đến đây chứ không đòi hỏi một thù lao nào. Cậu ấy đi cùng ông Lane, một người bạn thường hướng dẫn các câu hỏi khi Edgar ngủ, ông Lane đang học về nắn xương (osteopathy). Vợ ông ấy có tiệm bán bột, chị Edgar làm việc ở đó. Ông Lane giúp Edgar ngủ trong giấc ngủ thôi miên.
Bác sĩ Munsterberg ngắt lời:
- Hai người đó có khám em nhỏ không?
- Không. Họ có nhìn thấy con bé nhưng không nói gì. Tôi còn nhớ lúc đó Edgar trông trẻ lắm và tôi đã có ý nghĩ: Làm sao thằng bé này có thể giúp con mình khi mà những bác sĩ bậc nhất nước không chữa được cho con mình?
- Vậy bà cũng rất nghi ngờ không mấy tin cậy?
- Tôi hy vọng vào phép lạ như bất cứ bà mẹ nào cũng hy vọng.
Edgar tháo giầy, nới lỏng cái cà vạt và nằm xuống cái ghế sofa này đây, rồi thì đi vào giấc ngủ. Mr. Lane thì đặt các câu hỏi. Tôi không tin vào tai tôi nữa khi nghe tiếng nói phát ra từ một người đang ngủ. Giọng nói có phần khác lạ và đầy uy quyền.
Edgar nói với chúng tôi rằng một ngày trước khi cháu bị cúm, cháu nó có bị té và bị vết thương nơi xương sống lưng. Từ đó vi trùng gây tổn hại đến hệ thần kinh và muốn chữa, cần dược nắn lại xương sống lưng. Tôi rất ngạc nhiên vì cháu bé bị té chỉ mình tôi biết. Tôi đâu nghĩ nó quan trọng như vậy nên đâu bao giờ nhắc đến. Cháu nó té khi bước xuống xe ngựa, cháu không kêu đau nên tôi cũng không quan tâm. Sau đó Mr. Lane nắn xương cho Aimee.
Qua ngày sau chúng tôi có một reading nữa, lần này Edgar nói Mr. Lane đã không chỉnh xương đúng cách và Mr. Lane được hướng dẫn làm lại, phải đến lần nắn xương thứ tư mới được chấp thuận là đúng cách. Sau đó Mr. Lane đến nắn xương cho cháu mỗi ngày trong 3 tuần như vậy.
Sau tuần thứ nhất Aimee đã có tiến bộ, cháu bắt đầu nhớ tên con búp bê của cháu, cháu bắt đầu gọi cha, mẹ. Sau ba tuần thì trí óc cháu trở lại trí óc của đứa trẻ 5 tuổi bình thường... Ông có muốn gặp cháu không?
- Ồ có chứ.
Bà Dietrich lại tiếp tục:
- Chúng tôi đã nhờ Edgar Cayce, các bạn của tôi cũng vậy. Tôi chẳng hiểu gì về khả năng kỳ lạ của ông ấy. Nhưng chắc chắn ông ấy không phải là một lang băm. Ai cũng biết ông ấy không bao giờ lợi dụng ai cả. Ngược lại thiên hạ luôn luôn lợi dụng lòng tốt và lòng quãng đại của ông ấy.
- Đúng vậy. Bác sĩ Munsterberg đã đáp lại như cái máy.
Ông ngẩn ngơ ngồi đó, nhìn cái sofa mười năm trước người thanh niên ông gặp hồi trưa đã nằm ngủ ở đó mà chữa bệnh.

Còn Bác sĩ William McGarey, ông tốt nghiệp bằng Bác Sĩ Y Khoa từ Đại Học Cincinnati College of Medicine. Ông có cơ duyên quen biết Hugh Lyn Cayce, con trai Edgar Cayce, ông bắt đầu đọc các reading của Edgar Cayce vào năm 1955, và áp dụng trong việc định bệnh cũng như điều trị cho bệnh nhân. Năm 1964, ông là Director of Medical Research of The Edgar Cayce Foundation. Năm 1970, ông mở ARE Clinic (Association of Research and Enlightenment) ở Phoenix, Arizona. Ngày nay Clinic vẫn hoạt động với lối trị liệu phối hợp Body-Mind Spirit – Các sinh viên Y Khoa từ năm Thứ Tư trở đi có thể xin ghi tên theo học tại Cinic. Các bác sĩ làm việc tại ARE Clinic được Tiểu Bang Arizona công nhận. Bác Sĩ McGarey có viết một số sách nhưHealing MiracleThe Edgar Cayce RemediesThe Oil that Heals: Therapeutic Uses of Castor Oil, v.v... 
Chúng ta thường nói đến lý thuyết quân bình âm dương theo y học của người Trung Hoa.
Edgar Cayce thì nói đến lý thuyết Acid-Alkaline.
Sự quân bình Acid-Alkaline được diễn tả là pH của máu. Yếu tố pH cho biết các mô hoặc các dịch của cơ thể nhiều alkaline hay nhiều acid.
Chúng ta thường hỏi thực phẩm nào tạo acid, thực phẩm nào tạo alkaline?
Một cách đơn giản thì Acid: các chất tinh bột, đường, mỡ, thịt, stress. Alkaline: rau, trái cây, excercise, meditation.
- Citrus fruit có nhiều acid citric nhưng lại tạo phản ứng alkaline trong cơ thể. 
- Sữa có thể acid, có thể alkaline tùy theo thành phần mỡ trong sữa.
- Các thực phẩm thường được pha trộn nên rất phức tạp.
Theo Cayce thì thực phẩm tạo acid, chúng ta nên tiêu thụ chừng 20%, thực phẩm tạo alkaline phải 80% (about 20% acid to 80% alkaline producing).
Những người làm việc lao động bằng tay chân có thể tiêu thụ thực phẩm nhiều acid hơn các người làm việc văn phòng vì hoạt động có thể đốt cháy acid. Các người làm việc văn phòng chẳng nên ăn nhiều chất ngọt hoặc nhiều chất tinh bột.
Cayce nhắc đến rất nhiều lần trong các reading của ông: nếu một thực phẩm nhiều alkaline, cơ thể khó mà bị nhiễm lạnh, nhiễm bệnh.
Khi được hỏi về chuyện chích ngừa chống bệnh truyền nhiễm, Cayce trả lời: nếu alkaline được duy trì trong cơ thể, đặc biệt ta ăn nhiều rau lettuce, carrots, celery, thì cơ thể chúng ta trong tình trạng như đã được chích ngừa.
Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không ăn đồ ăn tạo acid. Overalkalinity cũng có hại.
Tại sao thực phẩm alkaline lại tốt hơn thực phẩm acid? Khoa học chưa thực sự có câu trả lời.
Nếu nói rằng các tế bào, các cơ quan hoạt động giúp cơ thể khỏe mạnh thì cũng cần để ý đến môi trường chung quanh các tế bào, các cơ quan (organs) như pH của máu, của mạch lymp - máu, mạch lymp là thành phần chính của môi trường chung quanh tế bào.
Tai sao Alkaline diet được cho là giúp hệ miễn nhiễm (immune system) hoạt động?
Hệ miễn nhiễm gồm có thymus gland, các lymphatic structures như tonsils, adenoids, lymph nodes, gan, lá lách, tủy xương và các mạch máu bạch huyết (lymphatic vessels).
Mạch lymp không chỉ giúp cơ thể chống vi trùng, còn giúp mang thải các cặn bã từ tế bào tới các mạch máu để rồi được bài thải qua gan, ruột, thận, phổi và da.
Mạch bạch huyết giống như dòng sông, nó chỉ chảy theo một hướng (one direction).
Lúc đầu là các lymphatic capillaries đổ vào vessels nhỏ rồi cuối cùng đổ vào vessels lớn.
Hệ bạch huyết giữ nhiệm vụ bảo vệ cơ thể. Nó đem các kích thích tố, các hóa chất tín hiệu từ tế bào này đến tế bào khác, nó cũng giúp bài thải các cặn bã. Máu có pH là 7.34, mạch bạch huyết có pH là 7.41. Nếu thực phẩm nhiều acid, các acid này vào máu, máu phải thải bớt acid đi để duy trì pH cố định ở mức 7.34. Như thế acid sẽ được thải qua mạch bạch huyết, rồi vào tế bào.
Lâu ngày tế bào trở thành overacid. Mạch lymp vì bị làm việc quá độ, tế bào lymphocytes bị tổn thương, sức kháng cự của cơ thể tất bị yếu đi. Vì tế bào overacid sẽ không hoạt động bình thường, và tăng sinh lộn xộn thành tế bào ung thư.
Chúng ta có thể làm gì giúp giảm tình trạng overacid không? Tất nhiên là có, đó là hoạt động thể dục thể thao (excercise).
Excercise có thể đốt cháy những cặn bã, giúp pH trở về trạng thái alkaline.
Giấc ngủ, nụ cười, trạng thái thoải mái cũng đều giúp điều hòa Acid-Alkaline của cơ thể.
Ngày nay giới trẻ ăn quá nhiều kẹo bánh, kem, sữa, thịt, lại còn uống nước ngọt. Cơ thể thật sự bị quá nhiều acid, nó sẽ phải trả giá (pay price) thôi.
Bác Sĩ McGarey có kể một câu chuyện: một đứa bé 10 tháng tuổi được đem đến Clinic của ông. Đứa bé này từ ngày sinh ra tới nay đã ra vào bệnh viện không biết bao lần vì nhiễm trùng hô hấp tái đi tái lại. Trụ sinh đã dùng nhiều rồi nhưng không giúp bệnh lại còn gây thrush ở miệng khiến lưỡi đóng trắng. Bé rất quấy và đêm không chịu ngủ khiến mẹ nó rất là tuyệt vọng. 
Bác sĩ ở ARE Clinic ra lệnh cho bà mẹ cho bé các thực phẩm alkaline, hạn chế đồ ngọt, kể cả sữa. Vài bữa sau, bé đã chịu ngủ yên, và sau vài tuần bé hoàn toàn khoẻ mạnh không còn ho, không còn khò khè, không còn phải đến bệnh viện nữa.
Vậy thì chỉ cần cho cơ thể thực phẩm tạo quân bình Acid-Alkaline, hệ miễn nhiễm sẽ hoạt động và giúp cơ thể lành mạnh.

TÀI LIỆU THAM KHẢO: 
Healing Miracles – An Edgar Cayce Guide – Dr William McGarey 
There is a River - the Story of Edgar Cayce – Thomas Sugrue
published by ARE Press – Sixty-Eight & Atlantic Avenue. PO box 656 – Virginia Beach – VA