Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Xin Đừng Nhỏ Lệ_Thơ PTMH


 

Đừng nhỏ lệ làm hồn tôi vấn vương,
Xót xa hoài giọt nước mắt sầu thương
Cõi hồng trần bao ngày tháng vô thường
Xin đừng khóc đời tôi đâu đã hết
 
Tôi còn đây tình đời làm sao chết
Vẫn ngậm ngùi se sắt giữa trời đông
Tôi còn đây là ngọn gió mát lòng
Là sương đọng mỗi bình minh thức dậy
 
Là nắng hồng soi rọi mỗi sáng mai
Nắng vui đùa trải thảm dưới chân ai
Tôi vẫn còn đây hỡi người tình mộng
Trong vườn cây xào xạc lá thu bay
 
Tôi là trăng ve vuốt tấm vai gầy
Là hạt mưa chiều, ướt sợi tóc mây
Là sao sáng. giải Ngân Hà đêm mộng
Là sóng âm vang đùa bãi cát dài
 
Tôi không chết đâu, chỉ như cơn mộng
Xin đừng nhỏ lệ, giọt lệ đau thương
Có yêu tôi đừng chuốc mối sầu vương
Ta mãi bên nhau, ngày tháng mộng thường...

  Xin đừng nhỏ lệ...Tôi đã chết đâu...
Phạm Thị Minh-Hưng
**

Do not stand by my grave and weep
Mary Frye
Do not stand by my grave and weep:
I am not there. I do not sleep…
I am a thousand winds that blow
I am the diamond’s glint on snow
I am the sunlight on ripened grain
I am the gentle autumn’s rain
When you awake in the morning’s hush
I am the swift uplifting rush
Of quiet birds in circle flight
Do not stand by my grave and cry:
I am not there. I did not die.
*
Đây là bài thơ duy nhất của Mary Frye



Thơ PHAN HẠNH-Nguyễn Thanh Hoàng.

Xin đừng đứng bên mồ tôi nhỏ lệ


Xin đừng đứng bên mồ tôi thổn thức
tôi không yên ngủ ở nơi đây
Tôi là ngàn gió thổi giữa rừng cây
Là hạt tuyết tựa kim cương lấp lánh.
Tôi là nắng nhuộm vàng bông lúa chín
Là cơn mưa dìu dịu những ngày thu
Khi con thức dậy buổi sáng nhẹ ru
Tôi chính là sự vút lên bỗng chốc
Của đàn chim lặng lẽ lượn thành vòng
Xin đừng đứng bên mồ tôi thổn thức
Tôi không ở đây. Tôi đã chết đâu.
Phan Hạnh phóng tác1
*

Xin đừng đứng bên mồ tôi nhỏ lệ

Con yêu ơi, thôi con đừng khóc nữa

Vì thật ra hồn mẹ chẳng ở đây

Đã quyện vào cơn gió giữa rừng cây

Là hạt tuyết tựa kim cương lấp lánh.

Là nắng nhuộm trên cánh đồng lúa chín

Là cơn mưa dìu dịu những ngày thu

Mỗi ngày con thức buổi sáng nhẹ ru

Mẹ là đàn chim tung bay cao vút

Con thôi đứng bên mồ mẹ thổn thức

Mẹ không ở đây. Mẹ đã chết đâu.

 Phan Hạnh-phóng tác2
**
ĐỪNG ĐỨNG BÊN MỘ TÔI VÀ KHÓC 
(Liễu Nga Đoan dịch )
Bên mộ tôi xin người đừng nhỏ lệ



Chẳng có tôi, chẳng giấc ngủ nào đâu
Tôi là ngàn cơn gió bay xa tắp
Lấp lánh kim cương trên tuyết trắng phơi màu
Tôi là nắng trên bạc vàng chín mọng
Là mưa thu nhè nhẹ lất phất bay
Tôi là ánh sao trời đêm lấp lánh
Khi bạn vừa thức dậy lúc ban mai
Đã đến lúc tôi phải nằm yên nghỉ
Là mặt trời sắp lặn lúc hoàng hôn
Là ngàn mây trên trời bay tám hướng
Để được nhìn xuống những kẻ thân thương
Bên mộ tôi xin người đừng nhỏ lệ
Chẳng có tôi, cũng chẳng chết được tôi
Hãy lắng nghe những lời tôi tâm sự
Tôi là tình thương dẫn dắt bạn đường đời 
*
Bên Mộ Tôi Xin Bạn Đừng Nhỏ Lệ 
(Phạm văn Hoà Phỏng dịch)
Bên mộ tôi xin bạn đừng nhỏ lệ
Tôi không ngủ, tôi không chết bạn ơi
Tôl như là ngàn gió thổi ngang trời
Là vạn ánh kim cương trong băng tuyết
Là nắng dương chan hòa nơi dương thế
Để hạt mầm chín mọng đất thêm tươi
Trong ban mai bạn vươn mình thức giấc
Tôi vút cao vui ánh sáng đầu ngày
Như chim nhỏ lặng bay vòng quỹ đạo
Tôi lại là ánh sao dịu trong đêm
Bên mộ tôi xin bạn đừng khóc thêm
Tôi không chết, không nằm im trong mộ

 *

XIN ĐỪNG KHÓC Ở NƠI ĐÂY   
(TSN-phóng tác16-08-2013)
 
Đừng đứng khóc, xin đừng bên nấm mộ
Không chết đâu, tôi không ngủ nơi đây
Gió ngàn bay tôi trải khắp phương trời
Trong băng tuyết, ánh châu tôi rực sáng
Khi trời lên, tôi gieo hạt lúa vàng
 Ban mai, bạn vươn mình trong sương lạnh
 Tôi vút cao theo ánh sáng đầu tiên
Là bầy chim nhỏ bay lượn khung trời
Là ánh sao dịu sáng suốt đêm thâu
Đừng đứng khóc, xin đừng bên nấm mộ
Tôi chết đâu, tôi có ở đây đâu
Nguyễn Thúc Soạn


****************************************
Bài thơ mất 66 năm sau mới tìm ra đúng tác giả
Thật ra, theo bách khoa từ điển mở Wikipedia, Do not stand by my grave and weep là một bài thơ độc nhất nhưng rất nổi tiếng do phụ nữ người Mỹ tên Mary Elizabeth Frye sáng tác vào năm 1932 trong một bối cảnh khác.
Trong Anh ngữ, các đại danh từ “I” và “You” có thể diễn đạt trong bất cứ mối liên hệ nào cũng được. Khi dịch ra Việt ngữ, hai đại danh từ đó thay đổi tùy từng mối liên hệ ngôi thứ vai vế và kể cả tình huống nữa.
Do đó, bản dịch Việt ngữ trên đây xứng hợp trong liên hệ chồng vợ, như lời nhắn nhủ của tử sĩ dành cho quả phụ trong hai câu cuối: “Đừng đứng bên mộ anh và khóc lóc/Anh không ở trong mộ này. Anh không chết đâu em.”
Nhưng Mary Elizabeth Frye đã viết lên bài thơ trong một bối cảnh khác và mối liên hệ khác. Để hiểu rõ hơn, chúng ta cần trở lui về quá khứ của 80 năm trước.
Nguyên nhân và nguồn cảm hứng
Mary Elizabeth Clark chào đời tại thành phố Dayton tiểu bang Ohio vào ngày 13 tháng 11, 1905 và mất ngày 15 Tháng Chín năm 2004. Mồ côi từ lúc mới lên 3 tuổi, Mary kết hôn với Claud Frye năm 1927 và trở thành bà nội trợ Mary Frye sống ở thành phố Baltimore. Chính nơi đây, Mary đã viết lên bài thơ độc nhất vào năm 1932. Vào thời điểm đó, vợ chồng Frye có cho một cô gái di dân người Đức gốc Do Thái tên Margaret Schwarzkopf trú ngụ. Margaret Schwarzkopf lo lắng về tình trạng đang đau bệnh của người mẹ ruột của mình vẫn còn ở Đức. Sự gia tăng của phong trào bài xích người Do Thái ở nước Đức đã khiến cho Margaret  khó có thể trở về quê thăm mẹ. Khi mẹ qua đời bên kia bờ Đại Tây Dương, Margaret đau khổ nói với Mary Frye rằng cô đã không có cơ hội để đứng trước ngôi mộ của mẹ và được khóc. Mary Frye làm bài thơ trong một khoảng khắc thương cảm hoàn cảnh của người khác vì bản thân mình cũng mất mẹ và thiếu vắng tình thương của mẹ từ khi ba tuổi.
Nơi bàn ăn nhà bếp, trong ngập tràn cảm xúc bất chợt, Mary đã viết lên những dòng thơ trên một bao giấy dầu màu nâu đựng thức ăn mua ở chợ. Sau này bà kể ý nghĩ về sự tử sinh tự nhiên nảy ra trong đầu óc và tuôn chảy qua ngòi bút bằng dòng thơ. Mary Frye đã tự đặt mình vào vai trò của một người mẹ qua đời khuyên đứa con gái đừng bi lụy khóc than, và bà có ngờ đâu đã để lại cho đời một bài thơ bất hủ mà người ta thường xướng đọc trong các lễ hạ huyệt ở nghĩa trang.
Sau đó Mary Frye đã đưa bài thơ mà bà đã ngẫu hứng cảm tác cho một số người thân trong gia đình và bạn bè xem. Dù bài thơ không bao giờ được công bố để bảo vệ bản quyền bằng một văn kiện chính thức nhưng nó vẫn tồn tại qua thời gian và đã được xác nhận bằng cáo phó của bà đăng trên báo Times và điếu văn của người thân đọc trong tang lễ khi bà mất.
Báo Times đã xác nhận Mary Frye là tác giả không thể tranh cãi của bài thơ nổi tiếng này, một bài thơ đã được ưa chuộng xướng đọc tại tang lễ và những dịp thích hợp khác trên toàn thế giới trong suốt tám mươi năm qua. Kết quả của một cuộc thăm dò ý kiến những người mê đọc sách năm 1996 bầu chọn nó là bài thơ được yêu thích nhất của Anh quốc.
 Cuộc điều tra đi tìm tác giả
Nhiều người ở vương quốc Anh bắt đầu nghe biết đến bài thơ kể từ khi cha của một người lính Anh bị tử thương do một vụ nổ bom ở Bắc Ái Nhĩ Lan đã nhờ đài phát thanh BBC đọc lên vào năm 1995 để tưởng nhớ con trai của ông. Điều này đã gợi trí tò mò của nữ phóng viên báo chí Abigail Van Buren. Nữ ký giả này đã bỏ ra mấy năm mở cuộc điều tra truy tìm tác giả và sau cùng tìm ra đầy đủ bằng chứng xác nhận năm 1998. Bản chính gốc của bài thơ đã được báo The Times ấn hành và được đọc trong tang lễ của tác giả ngày 5 tháng 11 năm 2004.
Trước khi được chính thức xác nhận của Mary E. Fry và qua nhiều thời kỳ khác nhau, bài thơ này đã được cho là của JT Wiggins, một di dân người Anh ở Mỹ hoặc của Marianne Reinhardt, một chiến binh Mỹ ẩn danh nào đó nơi vùng cao nguyên Việt Nam, và gần đây là Stephen Cummins, một người lính Anh thiệt mạng ở Bắc Ireland đã để lại một bản sao cho người thân của mình. Nhiều người khác cho đó là một lời cầu nguyện trong lễ chôn cất của người da đỏ Navajo ở miền Tây Nam Hoa Kỳ.
Cảm nghĩ riêng thay lời kết
Có người cho rằng chết giống như cởi bỏ chiếc áo cũ để mặc vào chiếc áo mới đẹp đẽ hơn. Người chết là người ngủ một giấc ngủ không bao giờ thức dậy nữa, an giấc ngàn thu. Vì vậy con người không nên bi lụy khóc than khi người thân qua đời.
Nhưng trên thực tế, không ai không cảm thấy nỗi đau mất mát to lớn choáng ngợp khi phải vĩnh viễn chia lìa người mình thương mến. Nỗi đau bao giờ mới nguôi ngoai khó mà xác định. Phản ứng và sự biểu lộ cảm xúc trước cái chết cũng mỗi người mỗi khác và còn tùy thuộc vào phong tục xã hội. Có người gào khóc vật vã, có người chỉ thầm rơi lệ.
Sinh ly tử biệt là định luật thường tình bất biến của cuộc đời nên con người đành chấp nhận. Đến một lúc nào đó, những người chúng ta yêu thương đều sẽ mất đi theo thời gian. Chấp nhận sự mất mát là liều thuốc tinh thần giúp chữa lành những nỗi đau và đem lại cho chúng ta sự bình an.
Tóm lại, tình trạng vĩnh viễn chia lìa với người thân yêu có thể đem lại một nỗi đau sâu thẳm, nhưng chúng ta nên biết chấp nhận, không nên chìm đắm trong sầu bi khổ lụy vô ích. Có biết bao người như tôi ở hải ngoại, vì hoàn cảnh, không thể có mặt tiễn đưa cha mẹ trở về lòng đất nơi quê nhà. Tôi mong nghĩ linh hồn cha mẹ linh thiêng là làn gió xuân thoảng hương thơm hoa lilac trước hiên, là tia nắng ban mai đến sớm tháng hè, là rừng phong thay áo trong mùa thu, là những hoa tuyết mùa đông mong manh lất phất rơi bám vào cửa sổ thư phòng, là trăng sao vời vợi trên bầu trời đêm khuya thức viết bài cho kịp… Văng vẳng trong tâm thức đứa con như có tiếng thì thầm của mẹ là “Con đừng đứng bên mồ thổn thức… Vì Má không yên ngủ ở nơi đây.”
Trong đêm tĩnh lặng, tôi nghe lòng mình quặn thắt rưng rưng để cố ngăn cho khỏi khóc.
Phan Hạnh.


Do not stand by my grave and weep
Mary Frye
Do not stand by my grave and weep:
I am not there. I do not sleep…
I am a thousand winds that blow
I am the diamond’s glint on snow
I am the sunlight on ripened grain
I am the gentle autumn’s rain
When you awake in the morning’s hush
I am the swift uplifting rush
Of quiet birds in circle flight
Do not stand by my grave and cry:
I am not there. I did not die.
*
Đây là bài thơ duy nhất của Mary Frye cảm tác viết ra trong đời sau khi nghe cô bạn di dân người Đức gốc Do Thái ở trọ nhà bà đau buồn kể chuyện mẹ cô mất ở quê nhà nhưng không thể về thọ tang. Mary Frye không phải là thi sĩ chuyên nghiệp theo nghĩa thông thường mà chỉ là một phụ nữ nội trợ và làm nghề cắm hoa an phận với cuộc đời bình dị. Đó là một trong những lý do bài thơ Do not stand by my grave and weep phổ biến trong nhiều thập niên nhưng tác giả chẳng biết là ai.
*
 

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Trường Cũ Thầy Xưa - Thơ PTMH



           b1975_highschool_bmt_gate_1968.jpg_thumb
chao_co

Trường Cũ - Thầy Xưa

Học trò nhỏ, trường xưa, thầy cũ
Hôm nay về lớp học tuổi thơ
Hoa Phượng đỏ, tình xưa thắm đỏ
Vẫn còn đây lớp học, mong chờ

Dáng Thầy đã già hơn năm xưa
Vẫn bàn ghế đó, cứ như mơ
Bạn trai gái, dễ thương một thuở
Hôm nay đây hội ngộ bất ngờ!

Nụ cười tươi đọng mãi trên môi
Em rạng rỡ, những ngôi sao sáng
"Tuổi vừa chớm" tình non chưa ngỏ
Ngồi bên nhau mơ mộng vu vơ

Thầy giáo suy tư thời đã qua
 Nhìn Thầy thương quá, tóc sương pha,
Học trò nay đã xa tuổi mộng,
Vẫn đến bên Thầy - Tình xót xa.

Tình mãi ngát xanh tuổi học trò
Tình Thầy tình bạn, giấc mơ hoa,
Gìn giữ cho nhau thời yêu dấu,
 Dù bao xa cách chẳng phai nhòa...

Phạm Thị Minh-Hưng.

Poupée de cire, poupée de son_Truyện Kiều_Thiện Music_Paris


ThienMusic vous présente :
Poupée de cire, poupée de son.
SergeGainsbourg
Serge Gainsbourg
Poupée de cire, poupée de son est une chanson française écrite et composée en 1965 par Serge Gainsbourg vraisemblablement d’après le prestissimo de la Sonate pour piano no 1 en fa mineur op.2-1 de Beethoven.
Écrite pour Luxembourg Gall qui représentait le Luxembourg au concours Eurovision de la chanson 1965, la chanson obtient le Grand prix. C’est la seconde victoire du Luxembourg à ce concours. Elle est intégralement interprétée en français, une des langues nationales du Luxembourg, comme le voulait la coutume avant 1966.
Quach Vinh Thien - 2013 Aout 11 - 1
*
Quách Vĩnh Thiện

ACTV
Association Culturelle Traditionnelle Vietnamienne
( Hội Văn Hóa Cổ Truyền Việt Nam )


 

Besame Mucho DALIDA - Giutar_ Vinh ThienQuach - TRUYỆN KIỀU_78 Bản nhạc_QVT.




Bésame Mucho

Bésame Mucho (Kiss me a lot) is a song written in 1940 by Mexican songwriter Consuelo Velázquez.
It is one of the most famous boleros, and was recognized in 1999 as the most sung and recorded Mexican song in the world.
 

Thơ Họa TNHK_Tha Nhân - Hoài Hương - NTH



Kính mời quí vị chia sẻ:
CÒN GẶP NHAU                                           NẾU CÓ DỊP
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui                 Nếu có dịp thì ta cứ vui                                             
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi     Thời gian vẫn chảy giọt mưa trôi
Lợi danh như bong mây chìm nổi        Công danh tăm tiếng rồi quên lãng
Chỉ có tình thương để lại đời            Còn mãi tình thương sống với đời    

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương       Nếu có dịp thì ta cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương  Văn thơ nghiệp chướng lỡ tơ vương                     
Chắt chiu một chút tình thương ấy      Góp gom từng chút tình thương đó
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường  Đem biếu nhân gian khắp mọi đường.

Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi                 Nếu có dịp thì ta cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời                   Chơi cho thoải mái chút quên đời
Vui chơi trong ý tình cao nhã              Chơi cho thanh lịch và cao thượng
Cuộc sống càng them nét tuyệt vời       Xả hết chân tình chớ nửa vời

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười                Nếu có dịp thì ta cứ cười
Cho tình thêm thắm ý thêm tươi        Cười vang sảng khoái dạ vui tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị     Đề hoa thêm sắc hương thêm ngát
Cho đẹp long tất cả mọi người            Để thắm tình đời đẹp nết người

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào              Nếu có dịp thì ta cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao           Cho dù biển rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước        Mặc cho biến đổi trò đen bạc
Lấy chữ chân tình để tặng nhau            Vẫn chữ chân tình mà đãi nhau

Còn gặp nhau thì hãy cứ say              Nếu có dịp thì ta cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay          Say thơ say nhạc vẫn lâu nay
Say thơ, say nhạc, say bè bạn             Say tình say nghĩa say bằng hữu
Quên cả không gian lẫn tháng ngày   Say để cho quên những tháng ngày

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi                 Nếu có dịp thì ta cứ đi
Đi tìm chân lý, lẽ huyền vi                  Đi thăm bạn hữu, kẻ hàn vi
An nhiên, tự tại – long thanh thản       Dùng lời an ủi, hay tiền của
Đời Đời sống tâm linh thật diệu kỳ            Giúp được tha nhân chẳng hạn kỳ
Tôn Nữ HỶ KHƯƠNG
                                        Tha Nhân kính phụng họa Bài ‘’CòngặpNhau’’
                                                     của nữ sĩ Tôn Nữ Hỷ Khương
ĐỜI AN LC
 
Còn sống ngày nào,hãy cứ vui
Cuộc đời chẳng khác đám mây trôi,
Thân như cát bụi,rồi quên lãng,
Quẳng gánh lo đi,mới sống đời.
 
Trên cả bạc vàng: 1 chữ Thương,
Chia xẻ duyên lành,chẳng lụy vương.
Trái tim nhân ái luôn rộng mở,
Chuyện nhỏ,chuyện to vẹn đôi đường, 
 
Hiền nhân quân tử :kết bạn chơi,
Đừng dạ  tiểu nhân,tiếng để đời.
Chọn thú thanh cao,điều tao nhã,
Thơ -Văn Kỳ-Họa ,ngẫm tuyệt vời.
 
Còn thấy mặt nhau hãy cứ cười,
Niềm vui như vạn đóa hoa tươi.
Mặn,Đắng,chát-Chua:đời lắm vị,
Hoa nở thắm môi,vui lòng người.
 
 Ra cửa gặp nhau,xin hãy chào,
Phân biệt làm gì chuyện thấp cao!
Chấp nhất lđể chi ai sau,trước!
Ta-Người  sẽ thắm thiết tình nhau.
 
Hội họp,vui đùa,thấm chút say,
Mừng ta còn gặp bạn hôm nay.
Chung tay chèo chống thuyền bằng hữu,
Tứ Hải giai Huynh,vui tháng ngày.
 
Con đường hạnh ngộ hãy cùng đi,
Đừng phân sang cả với hàn vi.
Trao đổi Nghĩa tình-câu thân ái
Đời sẽ nhiều vui,sẽ diệu kỳ.
Hoài Hương - /12/8/13/Toronto.
 

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Acrobatic_ Ice and Fire - QUÁ HAY!


MÂY BÂNG KHUÂNG_THƠ PTMH-NHẠC MAI ĐẰNG-TÂM THƯ




 photo thankyou12-1_zpsa2222c97.gif
*
Riêng tặng nhà thơ Phạm Thị Minh Hưng
M.Đ
*
http://nhom-thbmt74.blogspot.com/2013/07/may-bang-khuang.html
Bài thơ này cảm tác nhờ tên tập thơ "Bâng Khuâng Mây Trắng" của Ngài Thủy Nam N.G.
Xin chia sẻ nỗi niềm bâng khuâng của những áng mây trôi, qua tâm tư một người thương nhớ những kỷ niệm đã qua, không bao giờ tìm lại được,
Nhưng...Mây bay mãi, vô tư, mặc đời dâu bể, mặc thế thái, nhân tình, mặc tháng ngày phôi pha...

PTMH.

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Liên Khúc Hòa Tấu Asia Golden Cha Cha Cha (Full)



TRANG THƠ HOA MAI ÚC CHÂU-SYDNEY - MÂY BÂNG KHUÂNG THƠ NHẠC

XIN EM ĐỪNG KHÓC (09/08/2013 11:23 AM)
Phạm Thị Minh-Hưng
Em đừng khóc như trời mưa, tầm tã
Đừng để anh nhìn giọt lệ sầu tuôn

Đôi mắt nâu đang dấu kín u buồn
Em có dấu, thể nào anh cũng thấy
*
Anh đã bảo là em đừng khóc đấy
Em cần gì che đậy nỗi sầu riêng
Tình đôi ta như trời phủ mây đen
Tình xa cách, nhưng xin em đừng khóc
*
Bước chân anh lê trên đường mệt nhọc
Anh biết, thật lòng ta vẫn yêu nhau
Tâm hồn anh sầu úa, nát tan tành
Anh đi dưới làn mưa rơi tơi tả
*
Mặc người đời nhìn anh cười hể hả
...Mình mất nhau, sớm trời trong mùa hạ
...Đến bây giờ, em có nhớ đến anh
Có nhớ kỷ niệm xưa, một thưở dại khờ...
Em đã khóc ...như mưa rơi, tầm tã


Phạm Thị Minh-Hưng

*

07:31 Ngày 14 tháng 8 năm 2013
LINK Youtube.... : MÂY BÂNG KHUÂNG
http://www.youtube.com/watch?v=wNg_d5befG0&feature=em-uploademail




Mùa Thu Boston_Chung Phước Khánh









********************************************************

 
BƯỚC CHÂN THU (29/07/2013 08:46 AM)
LAM TRẦN
Em có thấy lẩn thẩn vào thu
Lá rơi chen lấn cả vỉa hè


Xào xạc chân ai bâng khuâng bước
Tóc mềm quyến rũ trái tim si.
 
Em có nghe lất phất hạt mưa
Hát vu vơ đâu đó tựa hồ
 Lẻn ra từ lòng anh đắm đuối
Từ dạo hôm nào em bước qua
 
Em có yêu nặng trĩu cung chiều
Mây xám lăng quăng, phố hắt hiu
Lác đác người qua, trong số ấy
Là anh, kẻ đứng, giả đăm chiêu.
 
Em có nghĩ trong cơn gió thu
Có lời gửi gấm một gã khờ.
Rằng, tuy mùa thu đơn chiếc lắm
Chẳng bằng cái lạnh kẻ ngẩn ngơ.
 
Em có biết bối rối lòng anh
Mỗi chiều gót nhỏ vội bước nhanh
Không nhìn nhưng chắc em hẳn biết
Có kẻ, mùa thu sớm giật mình.
 
Em có hay chót vót trên kia
Sớm trăng đã vội những hẹn thề
Cho anh bay những lời thu mộng
Dệt vào cung bậc đẫm say mê.
 
Em có bao giờ tự trả lời
Tại sao có kẻ mãi ỉ ôi
Tại sao gã cứ mê mải ngắm
Thu về, lá rụng, tiếng đàn rơi.


LAM TRẦN
28.07.2013

THẮP NẾN ĐÊM THU (30/07/2013 06:50 AM)
Kim Hương
Tại anh gởi trọn vần thơ
     Tóc em buông nhẹ dây tơ vào chiều



 Tiếng chim ríu rít lời yêu
     Nhạc vàng rung tiếng liêu xiêu mơ màng
 
     Thơ tình anh thả dọc ngang
     Chia đôi nỗi nhớ thắt quàng đôi ta
     Tơ tình gở mãi không ra
     Xuyên qua nỗi nhớ biết là yêu anh
 
     Cơn mơ xao xuyến mộng lành
     E anh lạc bến chạm vành trăng lu
     Em ngồi thắp nến đêm thu
     Chờ anh đến muộn sương mù liêu trai
 
     Xa xôi gío núi chông gai
     Anh còn nghiêng bước nhạt phai áo tình
     Thơ anh vọng ánh bình minh
     Rải lên tà áo bóng hình lứa đôi
 

    Mưa thu rớt tiếng thơ trôi
    Gío luồn vi vút giăng lời tình ca
    Đợi anh dưới bóng trăng ngà
    Đôi tay đan ngón khúc ca tình nồng.

Kim Hương
(Seattle 22-7-2013)
Thơ - NGƯỜI KHÔNG ĐẾN (06/08/2013 08:03 AM)
PHẠM THỊ MAI
Người không đến, hồn tôi bao bối rối
Lệ u buồn vương ánh mắt sầu côi.



Khúc tình ca nồng ấm đã xa khơi;
Lời thương nhớ phai mờ theo sương khói.
Con phố cũ giờ không người đón đợi
Nỗi sầu tư phủ kín một bên đời.
Cơn sóng lòng khua động mảng tình lơi
Đời không vẹn, nẻo về tim ngăn lối.
Người không đến,màu trời pha sắc tối
Lá hoa tàn, mây tím ngập ngừng trôi
Những dấu yêu xô dạt cuối chân trời.
Trong quạnh vắng nghe hồn thơ vụn vỡ.

 
PHẠM THỊ MAI

HOA MAI ASSOCIATION IN AUSTRALIA INCORPORATED

hoamai-aus.org.au/
http://hoanguyenthaibinh.blogspot.com/

NHỎ ƠI



XE ĐẠP ƠI_NGỌC LỄ - TỐNG BIỆT HÀNH GIỮA PHỐ HÀ NỘI

                                           XE ĐẠP ƠI ( bấm vô hình , SVP )

Nhớ Cánh Diều Tuổi Thơ

Mỗi khi nhắc đến thời thơ ấu, người ta không thể không nhắc đến những cánh diều bay bay trong giai điệu ngân vang, réo rắt của sáo trúc. Những cánh diều tuy chỉ được làm bằng bột hồ và giấy vở học sinh, nhưng khi no gió nó cũng có thể bay lên cao, mang theo tiếng cười trong veo và cả ước mơ thánh thiện tuổi học trò…

Từ bao đời nay, thả diều đã trở thành trò chơi truyền thống được nhiều người yêu thích. Đặc biệt, thú chơi diều đã in dấu ấn trong ký ức tuổi thơ của hầu hết những người được sinh ra, lớn lên ở các vùng quê. Không gì thú vị bằng vào mỗi buổi chiều, gối đầu lên đống rơm dưới tán cây, ngước nhìn bầu trời xanh trong, cánh diều lượn bay trên đồng chiều lộng gió. Mùi rơm rạ sau vụ gặt, mùi khói đồng, mùi cỏ cây đồng nội hòa quyện thành một mùi thơm nồng rất đặc trưng của quê hương.
Hồi Tưởng
 
Thơ ấu bây giờ đã rất xa
Mười tám đôi mươi cũng đã qua
Có còn chăng chỉ là ký ức
Tuyết gội sương pha chẳng nhạt nhòa
 
Tuối chín tuổi mười chẳng chút lo
Nhập bọn hàng xóm nhảy cò cò
Tán u, đánh đũa rồi đánh lộn
Giải hòa rồi lại tới kéo co
 
Mười ba mười bốn bỗng thẹn thò
Nết na đằm thắm như tiểu thơ
Áo dài đếm bước ôm tâp vở
Thôi chạy, thôi chơi, hết bày trò
 
Mười lăm mười sáu chợt mộng mơ
Ngắm trăng qua cửa lặng hằng giờ
Rồi khi duyên kiếp xui gặp gỡ
Nhớ ai trăn trở tàn ngây thơ
 
Từ đó như lá trôi theo dòng
Qua đèo, qua suối rồi ra sông
Như con tuấn mã hằng dong ruổi
Có được bao lần ngỏanh lại trông
 
Chiều  xuống rồi đây chợt thẫn thờ
Đời người thóang chốc tựa giấc mơ
Lúc trẻ cứ mong mình mau lớn
Khi già ước sống lại tuổi thơ…
 
                                                NPN

Tống biệt hành giữa Hà Thành

Hà Thành - sông giữa phố.
Hà Thành – sông giữa phố.
Hôm trước đã đăng trên Facebook về bài viết cách đây 3 năm. http://hieuminh.org/2010/07/13/tong-biet-hanh-giua-ha-thanh/. Các bạn đọc lại chơi.
“Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng…
Ly khách ven trời nghe muốn khóc
Tiếng đời xô động, tiếng hờn câm”.
Trích…. “Mực nước ngập lụt không phải là một mét mà sẽ là vài mét, Hà Nội sẽ thành một thành phố nửa nổi nửa chìm. Năm cổng chào 50 tỷ sẽ là những cầu vồng cho các đôi vợ chồng Ngâu hai bên phố gặp nhau mỗi mùa mưa lụt. Nếu sống ở Hà Nội, Thâm Tâm chẳng cần ra đến bến đò mới có cảm xúc tiễn bạn qua sông. Cố thi nhân chỉ cần ngó qua cửa sổ ở một phố nào của Hà Nội cũng đủ tứ và xúc cảm cho Tống Biệt Hành.
Tiếng sóng ấy không phải là nỗi đau của sự chia ly mà chính là nỗi hận thiên tai và cả…nhân tai”.
Sau mỗi trận mưa lớn, tôi lại nhớ bài viết này.
TPO – Sau mưa lớn, nhiều tuyến phố của Thủ đô ngập chìm trong nước. Ở nhiều nơi, người dân phải đi lại bằng… thuyền.
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=356772&Width=470
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=356773&Width=470
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=356774&Width=470
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=356776&Width=470
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=356777&Width=470
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=356778&Width=470
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=356780&Width=470
XEM CLIP MƯA NGẬP KHẮP HÀ NỘI TẠI ĐÂY
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
Bức ảnh đăng lên facebook của CLB Truyền thông YMC – FTU với chú thích “Các FTUers nào có ý định lên Hà Nội trong ngày hôm nay hoặc ngày mai thì nên hoãn lại chờ nước rút đã nhé!”
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
Ảnh được đăng trên facebook Người tình Valentine kèm chú thích “Giải bơi lội toàn thành phố Hà Nội Aug 08, 2013″
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
Ảnh của thành viên Lê Minh Bá chia sẻ trên mạng xã hội (Ảnh: Tri thức trẻ)
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
Phố Lý Thường Kiệt, một trong nhiều tuyến bị ngập nặng trưa nay.(Ảnh: Tri thức trẻ)
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
“Biết nơi đâu là bờ…” (Ảnh do CTV Khắc Chính cung cấp)
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
“Bỏ của chạy lấy người”  (Ảnh do CTV Khắc Chính cung cấp)
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
Xe ôtô lội qua “ao nước” (ảnh: VietnamPlus)
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
Giúp xe ô tô chết máy thoát khỏi “biển nước”. (Ảnh: QĐND)
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
(Ảnh: QĐND)
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
Một du khách nước ngoài lội trên Bờ hồ Hoàn Kiếm (Ảnh: VOV Online)
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
Môn thể thao yêu thích của người Hà Nội những ngày mưa gió
Chùm ảnh, Hà Nội,  sông, mưa gió
“Tình cảm” trong ngày mưa (Ảnh Infonet)
·        

NHẠT PHAI_MAI ĐẰNG



MỘNG MỊ_NHẠC MAI ĐẰNG - MẮT LỆ NGÀY XƯA_THƠ PTMH - Mắt Lệ Cho Người - Quang Dũng




Mắt Lệ Ngày Xưa

Thương sao đôi mắt lệ long lanh 
Lệ rơi tơi tả khóc tình xanh  
Ngọc ngà giọt lệ, thời hoa gấm,
Đớn đau chi lắm, tình mong manh

Tháng Hạ trời mưa đường vắng tanh 
Hoàng hôn buông phủ nắng buồn tênh
Bâng khuâng thầm lặng, tình xa vắng 

Chia tay buổi ấy, hồn chênh vênh

Mưa buồn Phượng ủ rũ bên song 
Cuộc tình như lá héo chiều đông
Ngày mai, cả những ngày sau nữa 

Tìm đâu bóng dáng nắng Xuân hồng

Sài Gòn mưa, tất tả, mênh mông
Nhớ người xưa, mắt lệ tuôn dòng
Biệt tăm đôi mắt, tình thơ ấy,

Mắt buồn. lệ thắm, thuở sầu đông...

Phạm Thị Minh-Hưng.
**


Lệ Này Cho Anh_Thu Tâm - NTH


 ( bấm vô hình Thu Tâm, svp-Mắt Lệ Cho Người_Từ CPhung )
Ngan Thu Ao Tim.mp3Ngan Thu Ao Tim.mp3
2527K  Download  
 
 

LỆ NÀY CHO ANH

Em vẫn khóc cho cuộc tình không trọn,
Bằng những dòng lệ chảy ướt buồng tim .
Đêm đợi nghe tiếng lá rớt bên thềm,
Hồn mơ mộng bước chân anh về đến.
Em vẫn khóc cho dù lời câm nín,
Trong  âm thầm réo gọi giữa thinh không.
Chiều nhạt nhòa giăng mây xám, gió Đông.
Mờ mịt mắt, buốt gía lòng cô phụ .
Em hay khóc trong những chiều mưa đổ,
Thấy bơ vơ một góc vắng riêng mình ...
Hạt lệ trời hòa nước mắt long lanh,
Nghe nghèn nghẹn theo hàng bong bóng vỡ.
Em hay khóc dẫu Xuân về rạng rỡ,
Dù Hè sang nắng ấm khắp không gian   .
Thu có xinh bởi sắc lá huy hoàng ,
Cũng ngơ ngẩn cuối mùa xơ xác rụng..
Em lại khóc trong chiều nay gió lộng,
Bao năm rồi sao vẫn chẳng phôi pha !
Người vẫn đi, vẫn biền biệt nơi xa ,
Để nỗi nhớ một mình em quay quắt !
Trời Saigòn của những ngày xa lắc,
Giờ Cali nào có khác gì đâu.
Vẫn một người chờ đợi suốt canh thâu,
Bởi hai ngã chia ly bao giờ gặp !
Thu Tâm.